Góc khuất – chương 6

Cuộc sống thật ra cũng rất đơn giản, thì cũng chỉ xoay quanh nhà, trường học, còn có “Góc khuất” của Dung Thâm, những người mà cậu thường qua lại cũng đơn giản nốt, thì là người thân trong gia đình, học sinh trong trường, một số ít phụ huynh, đồng nghiệp, thỉnh thoảng cũng gặp gỡ những bạn học cũ… và cả Dung Thâm.

Đó là những gì mà cậu cố ý khống chế để nó trở nên đơn giản như thế.

Tuy Ánh Lý thường cười nói, với ai cũng có thể trò chuyện được dăm ba câu, kĩ năng xử lý các mối quan hệ giữa người với người cũng rất tốt, nhưng cậu lại không có nhiều bạn bè thân thiết, đa số đều chỉ là gật đầu chi giao mà thôi, gặp nhau cũng chỉ nói về những vấn đề vô thưởng vô phạt, không có sự dối trá lừa gạt, nhưng đồng thời cũng không có lời lẽ thật lòng.

Lời thật lòng, theo cậu quan niệm thì nó được đánh đổi bởi một mức độ tình cảm nhất định nào đó. Nhưng họ hoàn toàn không có lý do để cậu phải chuyên tâm vun vén tình cảm đến thế…

Nhờ vậy mà cậu đã thành công vào vai thầy giáo tư vấn của trường, Đặng Ánh Lý trong mắt người khác, một Đặng Ánh Lý ôn hoà, kiên cường, biết quan tâm người khác và cộng thêm một chút xíu khuyết điểm.

Tuy rằng trong mắt họ, cậu là người rất đáng tin cậy, nhưng thật ra ngay bản thân cậu cũng rất mơ hồ, hoang mang…

Tại sao cậu lại trở nên như thế này? Một tính cách kì quặc, tư tưởng kì quái? Tại sao cứ không giống với những người khác? Tại sao cậu lại hay suy nghĩ lung tung như vậy? Tại sao đời người cứ phải nhắm mắt nhắm mũi đi theo hướng của những người trước đó? Như thế thì sẽ được xem là bình thường ư? Tại sao tuổi tác càng lớn bạn bè lại càng ít đi, giả dối và sáo rỗng thì lại càng nhiều hơn? Rõ ràng là không còn chuyện để nói, tại sao lại cứ cố dây dưa nói thêm những lời xã giao khách sáo? Tại sao …

Cậu có quá nhiều “tại sao”, nhưng trừ phi chính cậu nhìn thoáng hơn, còn không sẽ không có ai có thể giải đáp cho cậu điều gì cả, chính cậu cũng là người hiểu rõ điều đó nhất.

_ Cậu lại đang nghĩ gì thế? Giọng của Dung Thâm vọng từ trên xuống, Ánh Lý ngước lên nhìn anh, rồi lại cúi xuống gục trên quầy bar.

_ Tương lai cuộc đời tôi! Tôi buồn bực quá đi mất…

_ Vậy à? Cậu lại bị bắt đi xem mắt nữa à? Khi nào?

_ Ngày mai…

Không thẹn là Dung Thâm, quá hiểu rõ cậu đang bức bối vì điều gì.

Nhẩm tính thời gian, thì hai người cũng đã quen biết nhau hơn một năm trời… Kể từ cái ngày sau khi cậu đi xem mắt về vô tình bước vào quán cà phê này vào năm ngoái.

Trong hơn một năm này, “Góc khuất” vẫn được mở ở khúc quanh của con đường lớn, cũng như tên gọi, quán nằm ở một góc khuất yên tĩnh và vẫn trầm lặng nhìn những người khách đến rồi đi.

Dung Thâm vẫn như thế, không thay đổi, đối với khách tuy ân cần nhưng vẫn lãnh đạm, ít nói.

Ánh Lý thì vẫn ở phòng tư vấn của trường tiếp thêm một chút sức mạnh cho những học sinh hoang mang tìm đến cậu cầu cứu, nhìn đủ mọi loại học sinh đến rồi đi, khi gặp chuyện buồn bực thì vẫn nhắm “Góc khuất” mà thẳng tiến.

Còn chú chó sharpei tên Lucky mà Dung Thâm mua về trước đó, giờ đây cũng đã lớn rồi, càng lớn da càng nhăn, tất cả đều nhờ công mỗi lần đến quán Ánh Lý đều giúp nó “kéo da” mà ra.

Dung Thâm có chút hối hận tại sao lại nói với cậu là, chó sharpei còn nhỏ thì phải thường xuyên giúp nó kéo da, có như thế thì diện tích da càng tăng, da càng nhăn, chó sẽ càng đáng yêu hơn…

Thật ra anh chỉ nói bừa thế thôi, nghĩ rằng Ánh Lý sẽ đáp lại một câu “Anh gạt người đấy à?”

Nào ngờ cậu hoàn toàn không chút hoài nghi mà răm rắp tin theo, mỗi lần đến đều rất chi là “nghiêm túc” nắn lấy đằng sau gáy của Lucky mà kéo… Không biết có phải nhờ sự cố gắng của Ánh Lý không, mà nếu giờ có kéo dãn ra những nếp da nhăn của Lucky, có lẽ đã có thể may luôn một chiếc áo khoác cho Ánh Lý rồi.

Trong hơn một năm nay, ngoại trừ việc da của chú sharpei ngày càng nhăn ra, thì giữa hai người cũng đã có chút biến đổi. Quan hệ của cả hai đã không còn là chủ quán với khách mà đã tiến bộ hơn trước nhiều…

Một năm, có lẽ là không thể khảo nghiệm được điều gì cả, nhưng chí ít đủ để hiểu rõ một “người bạn”.

Đương nhiên, khoảng thời gian đó cũng là đủ để một người ỷ lại và dựa dẫm vào một người…

_ Chủ quán, tôi muốn uống rượu… Ánh Lý vẫn quen gọi Dung Thâm là “chủ quán”.

_ Đã nói với cậu rồi, đây là quán cà phê. Dung Thâm híp mắt lại nói. Nếu cậu muốn cà phê, thì đây có rất nhiều.

_ Tôi không muốn cà phê. Ánh Lý bĩu bĩu môi, thay tư thế khác nằm xuống cho thoải mái hơn.

Thật là không có lòng cảm thông gì cả, rõ ràng là biết cậu tâm trạng không tốt, còn lấy cà phê ra doạ cậu…

Dung Thâm khẽ thở dài, vỗ vỗ đầu cậu nói:

_ Ghét xem mắt đến vậy, sao không nói rõ với mẹ cậu?

_ Đời người mà! Có nhiều thứ không phải anh không thích là có thể từ chối được. Ánh Lý đáp lại bằng tiếng thở dài.

Dung Thâm nghe xong chỉ khẽ nhướng khóe môi.

_ Tại sao người ta sống là nhất định phải kết hôn chứ… Ánh Lý chầm chậm ngồi thẳng dậy, tự lẩm bẩm. Tại sao tôi cứ bị bắt đi xem mắt? Chẵng lẽ trông tôi giống kẻ nếu không kết hôn thì sẽ rất không ổn à? Tại sao tôi nhất định phải bước cùng một nhịp với người khác? Chẵng lẽ cuộc đời của tôi chỉ đến vậy thôi sao? Cậu bực bội vò lấy đầu, rồi lại nằm dài ra một cách bất lực.

Dung Thâm không nói gì, chỉ rót một ly nước lạnh đặt trước mặt Ánh Lý.

_ Thôi thì tôi dứt khoát cưới đại một người cho xong… Ánh Lý thở một hơi dài nặng nề.

Dung Thâm vẫn im lặng.

_ Chủ quán, anh cũng nói gì đi chứ! Rốt cuộc cũng phát hiện là mình đang tự lẩm bẩm một mình, Ánh Lý ngước lên nhìn Dung Thâm.

_ Cậu dứt khoát nói với mẹ cậu là, thật ra cậu là người đồng tính, không cách nào kết hôn được. Cậu thấy đề nghị này như thế nào? Dung Thâm cúi xuống không biết là đang lau chùi vật gì, khẽ nhướng mày lành lạnh nói.

Ánh Lý nhìn anh đến ngẩn người, có vẻ đang rất nghiêm túc suy nghĩ vấn đề trên.

_ Này, tôi chỉ là nói chơi vậy thôi! Dung Thâm có chút không chịu nổi biểu cảm này của cậu.

Ánh Lý lại thở một hơi dài, tiếp tục gục xuống.

Trong đầu bất chợt nghĩ… Nếu như Dung Thâm mà là nữ, cậu nhất định sẽ cưới anh về! Bởi vì cậu và anh rất hợp nhau, những lúc bên cạnh anh, cậu cảm thấy rất tự do, thoải mái. Dung Thâm sẽ là một nửa kia của cậu, cùng chung sống với nhau, cùng đối mặt với những vấn đề khó khăn…

Ánh Lý như không phát hiện ra sự lạ lùng trong suy nghĩ của mình, cậu nhìn gương mặt Dung Thâm, càng nhìn càng nảy sinh hoang tưởng vậy đấy…

May là Dung Thâm không biết, chứ nếu không nhất định sẽ tặng cậu một ánh mắt lạnh đến nỗi khiến cậu chết cóng mất.

~*~

Có lẽ do thời tiết có chút nóng bức, thành phố Cao Hùng vào đầu tháng mười mà ông mặt trời vẫn mặc sức toả nhiệt trên cao, hoặc do học sinh và giáo viên đi ra đi vào phòng tư vấn có chút ồn ào, hay có lẽ bởi sự phàn nàn của mẹ khiến cậu rất phiền… Dù là gì thì cũng có lý do để tâm trạng cậu rơi vào trạng thái xấu, nói chung, hiện giờ Ánh Lý cảm thấy rất phiền phức, bực bội; cậu không còn muốn tươi cười tiếp chuyện ai cả, chỉ muốn sầm mặt lại, bộc lộ nguyên hình thô lỗ khó chịu ra đối với những người cậu không muốn gặp, không muốn tiếp xúc.

Cảm thấy bản thân thật là giả dối.

Dùng khuôn mặt cười và những lời vô thưởng vô phạt để ứng phó, để người khác không thấy được cái tôi thật sự của mình, khiến họ nghĩ rằng bản thân là một người rất ôn hoà nhã nhặn hoàn hảo, giúp cậu trở thành người gần như ai gặp cũng yêu, đi đến đâu cũng hoà hợp được…

Sự thực lại không phải vậy.

Muốn giống như Dung Thâm, chỉ kết bạn với những người mình thích, chỉ nói những lời bản thân muốn nói, chỉ làm những việc bản thân muốn làm…

Nếu cứ tiếp tục như thế này, thì cậu chịu không nổi nữa rồi! Buồn bực quá đi…

Lục lọi ngăn bàn, Ánh Lý lấy ra một quyển sổ. Đó là quyển sổ mà cậu thường ghi chép lại tình hình của những học sinh đến tìm cậu trò chuyện. Cậu muốn mượn nó để suy nghĩ tìm ra biện pháp giúp đỡ những em ấy nhằm làm dịu bớt tâm trạng bức bối trong lòng.

Nhưng chỉ mới xem có đôi dòng thôi là cậu không cách nào xem tiếp được nữa. Phiền quá đi! Bản thân cậu còn đang cần tìm người trò chuyện để giải tỏa bớt tâm trạng, hơi đâu còn tâm sức để quan tâm đến những học sinh mà cậu trước đây ghi chép lại? Đóng lại quyển số, Ánh Lý bực bội vỗ vỗ mặt, quyết định trốn việc chạy ra “Góc khuất” ngồi. Sau khi cười cười gật đầu nói với Phương Dung đang ngồi bên trái là cậu có việc cần ra ngoài, bèn nhanh tay lẹ chân vớ lấy ví tiền và áo khoác chạy ra khỏi trường.

Muốn nhanh chóng chạy đến “Góc khuất”, hay có lẽ là, muốn nhanh chóng được gặp Dung Thâm.

~*~

_ Cậu thật phiền đến thế sao?

Dung Thâm nhướng mày nhìn cái người trốn việc chạy khỏi trường là Ánh Lý đây. Nếu dựa vào tính cách của cậu mà nói, thì dù cho có rảnh rang đến đâu cậu cũng không thể nào còn trong giờ làm việc mà chạy ra đây được, từ đấy có thể thấy tâm trạng cậu bây giờ đang buồn bực đến nhường nào.

_ Có lẽ là do trời nóng quá chăng….Ánh Lý thở một hơi dài rồi cắm nĩa vào miếng lê mà Dung Thâm vừa gọt cho cậu.

_ Thật vậy sao?

_ Có lẽ vậy. Ánh Lý nói với giọng điệu đều đều, không chút tinh thần.

Dung Thâm nhướng mày, cúi đầu lau bàn không nói.

Ánh Lý nằm xuống, cằm tì trên quầy bar chăm chú nhìn hành động của Dung Thâm.

Lau chùi quầy bar, đi ra quầy phục vụ khách, pha trà pha cà phê…

Vẻ mặt chăm chú nghiêm túc của Dung Thâm khiến Ánh Lý không sao dời mắt được, chỉ việc theo dõi nhất cử nhất động của anh cũng đủ để khiến cho tâm trạng bức bối trong cậu dịu xuống rất nhiều, giúp cậu quên đi trước đó đã có chuyện buồn phiền gì xảy ra…

Dựa vào những gì mà Dung Thâm thỉnh thoảng kể về bản thân, Ánh Lý dần dần tập hợp lại rồi cũng hiểu ra đôi chút… Quán cà phê này không phải là do anh mở, mà đây chính là ước mơ của bạn trai trước kia của anh. Dung Thâm cũng không phải người thành phố Cao Hùng, chỉ vì người yêu đã qua đời kia của anh thích nơi này, và mở “Góc khuất” tại đây, nên Dung Thâm mới định cư ở đây luôn.

Bạn trai trước kia của Dung Thâm… nếu cậu nhớ không lầm thì người đó tên là Hàn Bội Liêm. Hai người đã quen nhau từ lúc còn học cao trung, sau đó Bội Liêm mắc phải bệnh ung thư, qua đời, để lại một mình Dung Thâm giữ gìn “Góc khuất”- quán cà phê mà Bội Liêm mơ ước.

Cả hai đều đã rời bỏ gia đình từ đó, ngoài người kia ra thì không còn gì cả, sau khi Bội Liêm mất, Dung Thâm cũng không trở về nhà, anh nói đó là điều không cần thiết, không phải anh căm hận điều gì, chỉ đơn giản là… không cần thiêt mà thôi.

Khó trách lúc trước khi mà Dung Thâm nói với cậu là “Mẹ tôi sẽ không mắng tôi đâu”, cậu cảm thấy có gì đó kì lạ, thì ra… anh đã rời bỏ gia đình rồi.

Lúc Dung Thâm kể cậu nghe những đều này, trên gương mặt anh không bộc lộ cảm xúc nào cả, cậu không biết được trong lòng anh đang cảm giác ra sao. Nhưng Ánh Lý nghĩ, anh lúc đó có lẽ không trầm tĩnh được như bây gờ đâu nhỉ? Cậu không nói gì, chỉ yên lặng ngồi nghe anh, sau đó vỗ vỗ vai anh an ủi.

Cậu hỏi Dung Thâm là sau Bội Liêm, anh còn có yêu ai nữa không? Anh chỉ khẽ mỉm cười, không nói.

Vẻ mặt này, có khả năng là có, nhưng có lẽ họ vẫn chưa qua lại sâu đậm lắm… Đó là suy luận mà Ánh Lý rút ra được dựa trên sự hiểu biết đôi chút về anh trong hơn một năm nay.

Không hiểu sao trong lòng có chút chua chát…

Là ai nhỉ? Người đó có điểm nào mà Dung Thâm lại yêu? Người đó có thật cũng yêu anh không? Ánh Lý nhìn gương mặt chăm chú pha cà phê của anh, hoàn toàn quên đi tâm trạng buồn bực của mình, ngược lại bắt đầu nghĩ đông nghĩ tây về người mà anh yêu rốt cuộc là người như thế nào?

… Bỗng dưng Dung Thâm nghĩ có một ít hat cà phê vừa nấu xong có thể đưa Ánh Lý đem về nhà, quay qua gói lại các hạt cà phê ấy, rồi lại quay đầu qua… chỉ thấy Ánh Lý đang ngẩn người ra nhìn anh, khẽ lướt mắt qua gương mặt phát ngây của cậu, anh khẽ nhướng khóe môi, không biết cậu đang nghĩ gì nữa đây? Ánh Lý rất thường xuyên suy nghĩ lung tung, thường nghĩ tới nghĩ lui rồi nghĩ đến ngây người ra như thế này…

_ Annhhhh, những hạt cà phê lần trước anh mang về là mua ở đâu vậy? Giọng nói mềm mại nhưng cũng vô cùng lớn vọng từ tầng dưới lên tận tầng trên, Ánh Lý thở dài đi xuống tìm đứa em gái rất thích nói chuyện bằng cách “truyền âm cách tầng”.

_ Em làm ơn có thể siêng năng một chút đi lên đây nói chuyện với anh được không hả? Cậu dựa vào tay nắm cầu thang nói một cách bất lực.

_ Ai da, đừng có so đo tính toán thế chứ! Hưởng Chi cười nói với Ánh Lý. Quả đúng là người như tên gọi.

_ Hạt cà phê nào? Anh không bao giờ mua cà phê cả! Thở dài bỏ cuộc trong việc muốn em gái mình cải tà quy chính.

_ Thì là cái gói lần trước anh mang về đó! Cái gói mà có hạt cà phê mới rang xong nên phải đợi sau 3 ngày mới được pha uống đó!

_ Lúc anh mang về không phải đã nói rồi sao? Đó là người khác tặng anh, em nghĩ anh có khả năng đi mua cà phê hả? Cậu nhớ ra rồi, là gói cà phê mà Dung Thâm tặng cho cậu. Anh biết cậu có một đứa em gái rất thích cà phê, nên thỉnh thoảng cũng tặng cậu một số hạt cà phê mới rang xong, nhưng thứ anh thường tặng cậu hơn cả là bánh quy và lá hồng trà mà Ánh Lý thích nhất. Sau khi cậu đem về các thứ ấy, người rất am hiểu về trà và cà phê như em gái cậu đây rất thích, cậu mới biết thì ra những lá trà và hạt cà phê mà Dung Thâm thường tặng cậu đều là hàng thượng hạng, ngay cả đứa em thường ngày rất kén chọn cũng không có lấy một lời chê bai nào.

_ Ah, em quên, nói cũng phải, anh thì sao lại mua cà phê được. Nói như vậy thì nhất định là người đó không hiểu rõ anh rồi! Chứ nếu không thì sao lại tặng thứ mà anh ghét nhất là cà phê cho anh chứ. Hưởng Chi nhún vai nói.

Tuy biết rõ rằng Dung Thâm hiểu rất rõ sở thích của cậu, nhưng nghe em gái nói thế không hiểu sao cậu lại cảm thấy có chút hụt hẫng…

_ Không đúng, người đó nhất định là rất thích anh, chứ nếu không sao lại tặng hạt cà phê thượng hạng như vậy. Chợt nghĩ ra điều gì đó, Hưởng Chi rất “vui sướng” nói.

_ Những hạt cà phê đó tốt lắm hả? Tuy biết chắc những thứ Dung Thâm tặng cậu đương nhiên là có chất lượng rồi, nhưng vẫn không nén được buột miệng hỏi, trong lòng cảm thấy hơi vui mừng.

_ Uhm! Chất lượng của các hạt cà phê rất tốt đấy, ngửi rất thơm, pha xong uống rất ngon đó! Là cùng một người tặng phải không anh? Những là trà và hạt cà phê mà mỗi lần người đó tặng anh đều rất tốt! Tặng anh hạt cà phê đúng là một sự lãng phí mà! Anh không biết cũng đâu có uống.

_ Thì người đó cũng đâu phải là tặng cho anh đâu, chính vì biết trong nhà có “ai đó” thích nên mới tặng anh đấy chứ.

_ Thật không? Hi hi hi!

_ Làm gì đấy? Ánh Lý lùi lại một bước, cậu cảm thấy nụ cười gian của em gái trông rất chi là khủng bố.

_ Có phải là nữ sinh tặng anh không? Mau khai ra! Người đó nhất định là có ý với anh! Nếu không sao lại muốn lấy lòng cả người nhà của anh chứ!

_ Em đang nói bậy gì đó… Ánh Lý bị áp đảo đến nỗi phải lùi thêm một bước.

_ Người đó là nam, là nam đấy! Là chủ quán của quán cà phê anh thường đến. Trà đại cát lĩnh lần trước anh mang về cũng là do anh ấy tặng đấy! Cũng là người đã dạy anh cách pha hồng trà.

_ Hử? Thì ra là vậy à? Hưởng Chi bĩu bĩu môi, không có trò vui để xem rồi.

_ Thì vốn là vậy mà. Ánh Lý búng vào trán của cô. Nếu em muốn cà phê thì tự đi mà mua.

_ Từ lúc nào anh có người bạn tốt thế này sao em không biết.

_ Hừ, nhờ anh có vận tốt chứ sao …

_ Xí, dóc tổ.

_ Em nói gì đó?

_ Thì nói anh là đồ dóc tổ! Ha ha ha! Hưởng Chi nhanh chóng nhảy ra tránh khỏi ma chưởng của Ánh Lý.

_ Hai đứa này! Bất ngờ một tiếng hà đông sư tử hống tấn công hai anh em, nguồn gốc của âm thanh chính là mẹ của hai người.

_ Đặng Ánh Lý con nếu thấy buồn chán quá thì lập tức ra phố ôm về một cô bạn gái về đây cho mẹ! Còn Hưởng Chi thì vào bếp thu dọn sạch sẽ đống tàn tích mà con bày ra ngay.

Không thẹn là mẹ, vừa ra quân thì hai người bèn ngoan ngoãn tách ra đi làm việc của mình, đương nhiên, Ánh Lý tuyệt đối không thật sự ngoan ngoãn đi ra phố tìm bạn gái rồi.

_ Anh tìm cô bạn gái là xong chuyện chứ gì! Trước khi đi em gái cậu cũng không quên đâm thêm một dao vào vết thương của cậu.

~~*~~

Ánh Lý và người nhà đã nảy ra xung đột kịch liệt nhất từ trước đến nay, cậu gần như bị ép buộc đến nỗi mém chút nữa là đi nhảy lầu. Người nhà ai cũng nói, cậu đã qua 30 tuổi rồi, vậy mà vẫn chưa có bạn gái, tại sao còn căm ghét xem mắt như vậy? Dù có thích chơi hơn nữa, thì cũng đã đến lúc thu bớt lại là vừa. Anh trai cậu giờ đã có hai đứa con học tiểu học, người chị thì cũng đã là mẹ của một đứa con nhỏ, em trai vừa kết hôn, ngay đến em gái cũng đã đính hôn rồi…. Tóm lại, cả nhà giờ chỉ còn mình cậu là chưa có đối tượng qua lại, cho nên mình cậu oan uổng bị “xạc’ cũng là phải đạo.

_ Dù gì con cũng không có người mình yêu, tại sao không chọn một người trong các đối tượng xem mắt để kết hôn? Những tiểu thư đó cũng rất tốt mà! Mẹ của Ánh Lý tức giận nói.

Tại sao? Tại sao cậu bắt buộc phải kết hôn? Tại sao cậu lại phải vì những lí do không đâu này để đặt cược hạnh phúc của mình và người khác, như là chọn rau ngoài chợ, cứ vơ đại một đối tượng xem mắt về là xong?

_ Con chọn được người thích hợp, thì tự nhiên sẽ kết hôn thôi. Ánh Lý cố gắng kềm lại ý muốn hét lên thật to với mẹ.

_ Đợi con tìm được đối tượng? Thì phải mấy năm nữa đây? Con đã mấy năm không có bạn gái rồi?

Thì cũng gần 5 năm thôi…. Ánh Lý bức bối nghĩ trong lòng.

Sau đó vì chịu không nổi nữa, không nhớ đã nói câu gì khiến cho cả nhà nhảy dựng cả lên, rồi cậu xông thẳng ra cửa.

Khi tâm trạng không tốt, cậu bèn muốn đến “Góc khuất”.

Kết quả là “Góc khuất” không mở cửa, tâm trạng cậu càng tệ hơn.

Thứ bảy ngày nghỉ không phải lên lớp thì cãi nhau với người nhà, “Góc khuất” bình thường không nghỉ vào ngày cuối tuần thì giờ lại không mở cửa… Ánh Lý đội mặt trời chói chang trên đầu đứng ngây ra nhìn cánh cửa sắt đóng chặt trước mắt, trong lòng ức chế tột cùng. Cậu bỗng dưng có chút kích động, muốn đứng đây hét to lên “ LỤC—DUNG—THÂM…”

Biết đâu đấy Dung Thâm sẽ thò đầu ra từ tầng hai trừng mắt nhìn cậu không chừng! Thở một hơi dài. Thôi vậy.

Dù cho gặp được thì sao nào? Dung Thâm cũng không thể nào gả cho cậu để giải quyết vấn đề nan giải của cuộc đời cậu bây giờ.

Xoay người qua, thì thấy Dung Thâm đang đứng ngay sau cậu, khiến Ánh Lý giật cả mình.

_ Chủ quán… Anh như thế rất dễ doạ chết người đấy! Nhưng thâm tâm cậu đang rất vui mừng.

Dung Thâm chỉ nhướng nhướng chân mày, không nói gì, đi ngang qua cậu.

_ Hôm nay tôi không mở quán. Anh dừng lại trước mặt Ánh Lý nói.

_ Tôi thấy rồi. Cậu chỉ về phía cánh cửa sắt đóng chặt.

Dung Thâm xoay qua nhìn cậu, không hiểu tại sao, Ánh Lý cảm thấy trong ánh mắt anh có chút lạnh.

_ Tâm trạng cậu không tốt à? Anh hỏi.

_ Uhm… Ánh Lý vò vò đầu trả lời.

_ Muốn lên trên không? Dung Thâm chỉ lên trên.

Ánh Lý rất vui mừng gật gật đầu.

Dung Thâm mở cánh cửa sắt ra cho cả hai vào trong, đến tầng hai, anh đặt xuống những đồ mình vừa mua, nói với cậu là nếu muốn uống nước thì có thể tự mình đi rót, Ánh Lý cứ có cảm giác Dung Thâm trầm mặc đến khác thường. Tuy anh cũng thường ít nói, nhưng cảm giác hiện giờ về anh khiến cậu thấy rất kì quái, một cảm giác lãnh đạm trong anh…

Căn phòng của Dung Thâm trên tầng hai của quán, trong một năm nay Ánh Lý cũng đã đến vài lần.

Cậu hầu như đều ngồi trước bức tường sách yên lặng xem sách, hoặc cùng Dung Thâm trò chuyện câu được câu mất.

Ánh Lý rất thích cảm giác ở bên cạnh Dung Thâm, nhưng thỉnh thoảng cậu cũng nghĩ, cậu như vậy có khiến Dung Thâm cảm thấy rất phiền không? Uhm… chắc chắn anh ấy sẽ cảm thấy phiền lắm! Ít nhất là thi thoảng anh ấy cũng sẽ nghĩ vậy.

_ Cậu lại sao nữa rồi? Sau khi xử lý xong đống đồ vừa mua về, quay lại phòng khách hỏi Ánh Lý đang chơi đùa với Lucky.

_ Uhm… thì là cãi nhau với người nhà… Ánh Lý nhìn Dung Thâm, rất muốn hỏi anh có thấy cậu rất phiền không?

_ Lại là vụ xem mắt đấy à? Dung Thâm xoay qua rót một ly nước uống, Ánh Lý liếc thấy khi xoay qua anh lành lạnh nhếch môi cười.

_ Tệ hơn ấy chứ, gần như là buộc tôi phải cưới ngay lập tức. Ánh Lý nhìn chiếc cốc trên tay mình thở dài.

_ Vậy à? Thê thảm quá nhỉ… Dung Thâm đến gần, ngồi xuống bên cạnh cậu, hình như Ánh Lý nghe thấy anh thở dài.

Ngay cả Lucky cũng grừm lên một tiếng, cạ cạ vào ống quần của cậu, rồi trông có vẻ không có sức sống gì cả nằm xuống cạnh chân hai người.

_ Chủ quán…. Ánh Lý quả thật rất muốn hỏi.

_ Muốn nói gì thì cứ nói đi. Dung Thâm ngưỡng đầu uống một ngụm nước lớn, Ánh Lý nhìn khuôn mặt nghiêng của anh, suýt nữa ngây cả ra.

Không ngờ cậu lại có ảo giác, là cảm thấy Dung Thâm rất… xinh đẹp.

Đôi chân mày hướng lên, khẽ mang đến cho người khác cảm giác áp đảo, lông mi dài, đôi con người đen thăm thẳm, cánh mũi cao và nho nhã, đôi môi mỏng, thường mím lại nhưng không khiến người khác cảm thấy lạnh lùng… Bàn tay nắm chặt cốc của cậu có chút run rẩy, bỗng dưng cậu có chút kích động, rất muốn chạm vào khuôn mặt của anh…

Rõ rành rành, làn da ngăm ngăm và gương mặt lành lạnh điển trai của Dung Thâm, hoàn toàn không thể liên tưởng gì đến cái từ “xinh đẹp” cả, nhưng mà… thôi được, dù gì cũng chỉ là ảo giác.

_ Cậu muốn nói gì? Dung Thâm nghiêng đầu qua nhìn cậu.

Ánh Lý bị cử chỉ này của Dung Thâm làm giật cả người, khuôn mặt mà ban nãy cậu trộm nghĩ là rất xinh đẹp đó bây giờ đang hướng về phía cậu; tim bỗng nhiên không hiểu sao đập nhanh vài nhịp, suýt nữa cậu đã đánh rơi cả cốc.

_ À… là… A, đúng rồi! Bị ánh mắt lành lạnh của Dung Thâm quét qua, cậu suýt nữa quên mấy muốn nói gì luôn. Chủ quán, anh có cảm thấy tôi thường xuyên đến đây như vậy… là rất phiền không?

_ Không đâu nhỉ? Dung Thâm nhướng mày.

_ Không phiền thật sao? Ánh Lý có chút vui mừng.

_ Không phiền, cậu muốn thì cứ đến đây… Dung Thâm xoay qua nhìn chiếc cốc trên tay mình nói.

_ Cám ơn! Ánh Lý vui mừng nói tiếng cám ơn với Dung Thâm, nhưng lại không chú ý đến dáng vẻ xoay qua của anh như là đang trốn tránh một điều gì đó.

Thở một hơi dài nhẹ nhõm, Ánh Lý ngẩn ra nhìn chiếc cốc rỗng trên tay:

_ Chủ quán, anh có người yêu chưa?

Câu hỏi này khiến tim Dung Thâm chợt thắt lại, cố trấn định lại không trả lời, chỉ là đặt bàn tay phải lên đầu Ánh Lý nhè nhẹ vỗ vào sau gáy cậu mà thôi.

_ Nếu muốn yêu thích một ai cũng không phải là điều khó khăn lắm, cơ bản là chỉ cần không ghét, là có thể tính là thích rồi. Nhưng… nếu là yêu thích một người phụ nữ đến nỗi tôi có thể bao dung tất cả cho cô ấy, muốn mãi mãi luôn bên cạnh cô ấy thì… Ánh Lý lại thở dài nói. Tôi hoàn toàn chưa gặp được người như thế! Bảo tôi làm sao đi tìm bạn gái, cưới vợ đây chứ?

Dung Thâm vẫn không nói, chỉ rút lại tay mình về, đứng dậy, đi rót một ly nước rồi quay trở lại ngồi xuống.

_ Phiền! Ánh Lý nghiêng về sau ngã vào salon, cả người nằm trên salon thở dài.

_ Cậu cẩn thận coi chừng đụng trúng đầu.

Rốt cuộc thì Dung Thâm cũng mở miệng nói, nhưng lại là lời nhắc nhở cậu chú ý đừng đụng phải tường, khiến cậu càng chán nản hơn.

_ Chủ quán, tôi đang rất nghiêm túc phiền não đấy!

_ Thì tôi cũng rất nghiêm túc nhắc nhở cậu mà.

Ánh Lý nhăn mặt kêu lên một tiếng ai oán, nằm trên salon không buồn động đậy.

Im lặng một hồi lâu, Dung Thâm đứng dậy nhìn xuống Ánh Lý, hỏi:

_ Cậu ăn cơm trưa chưa?

_ Uhm, ăn ở nhà rồi. Ánh Lý sờ sờ bụng trái, cười khổ nói. Tiêu hoá không tốt lắm.

Dung Thâm cũng chau mày khẽ cười, đi xuống bếp, lúc bước ra, thẩy cho Ánh Lý một chai sữa yakult.

_ Này, hỗ trợ tiêu hoá.

_ Cám ơn. Cầm lấy chai sữa, tâm trạng cậu bỗng dưng tốt hơn rất nhiều.

Lucky trông thấy chai sữa yakult, ngay tức thì đứng dậy hướng về phía Ánh Lý quẫy quẫy cái đuôi ngăn ngăn cong cong hưng phấn sủa gâu gâu, nó rất chi là thích Yakult đấy nhé.

_ Qua đây, phần của mày ở đây này.

Dung Thâm lại đưa ra một chai sữa khác, anh ngồi trên salon nghiêng người chăm cho Lucky uống, nó vui vẻ sủa gâu một tiếng.

Nhìn hình ảnh một chủ một chó trước mắt, Ánh Lý mỉm cười mở nắp chai sữa, cậu lại nhớ đến câu mà mình vừa nói ban nãy… “Muốn yêu thích một người không phải là chuyện khó, cơ bản là chỉ cần không ghét, thì là thích rồi. Nhưng… nếu là yêu thích một người phụ nữ đến nỗi tôi có thể bao dung tất cả cho cô ấy, muốn mãi mãi luôn bên cạnh cô ấy thì tôi hoàn toàn chưa gặp được người như thế! Bảo tôi làm sao đi tìm bạn gái, cưới vợ đây chứ?” Ánh Lý bỗng dưng nghĩ đến Dung Thâm.

Cậu thích Dung Thâm. Khí chất trên người anh khiến tâm trạng buồn phiền của cậu nhanh chóng bình lặng trở lại, ở bên cạnh anh, cậu cảm thấy rất là thoải mái, tự tại.

Dung Thâm không phải là không có khuyết điểm. Cậu biết rõ anh hành xử có chút độc đoán, miệng lưỡi đanh thép, toàn cho rằng người khác là đồ ngốc, nhưng Ánh Lý vẫn là thích anh.

Nhưng mà Dung Thâm lại là nam.

Nhưng, Dung Thâm khiến cậu thích đến nỗi, dù cho anh là nam thì cũng không sao… Phụttt! Ánh Lý bị suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu làm giật mình nhảy dựng lên, phun cả ra ngụm sữa cuối cùng đang uống vào.

_ Cậu quậy gì đấy! Dung Thâm lập tức lấy ra một tờ khăn giấy đưa cho cậu. Ngay cả Lucky cũng bị cậu làm sợ, cứ mãi sủa gâu gâu.

_ Cám… sặc… cám ơn. Ánh Lý tiếp lấy khăn giấy lau miệng, vẫn cứ ho không ngừng. Dung Thâm lấy ra chai sữa cậu đang cầm trên tay đặt lên bàn, lại rút ra mấy tờ khăn giấy đưa cậu, vừa vỗ vỗ lưng cậu, một bên còn phải vỗ về Lucky.

Cuối cùng thì Ánh Lý cũng ngừng ho, lấy khăn giấy lau lau mặt, chau mày nói:

_ Trong mũi miệng toàn là mùi sữa Yakult…

Dung Thâm vỗ một phát vào đầu cậu, chỉ vào phần salon bị cậu làm ướt nói:

_ Lau sạch chỗ này cho tôi.

_ Xin lỗi! Ánh Lý cảm thấy rất ngượng, rút ra khăn giấy bắt đầu hì hục lau.

Trong lúc đang lau salon, cậu ngước đầu lên nhìn theo bóng dáng Dung Thâm đứng dậy đem những chai sữa rỗng bỏ vào thùng rác… rõ ràng là nam mà.

Thân hình còn cao hơn cả cậu. Ánh Lý cao gần 1m8, đã đủ cao rồi, vậy mà anh còn cao hơn cậu nửa cái đầu, hơn nữa trông Dung Thâm có vẻ nho nhã mảnh khảnh vậy chứ, lúc Ánh Lý và anh thi kéo tay thì Ánh Lý không bao giờ thắng nổi anh cả.

Nếu như cậu yêu phải anh, vậy thì thảm rồi. Dung Thâm là nam đấy! Đợi chút! Là nam thì đã sao nào? Bất luận là nam hay nữ, chỉ cần bản thân thích là được rồi, không phải sao?… Đây không phải là lời mà cậu thường hay nói với học sinh sao? Đúng vậy! Bất luận là nam hay nữ, chỉ cần bản thân yêu thích là được rồi, phải không? Dù gì thì ít nhất họ cũng là người, không phải sao? Đợi, đợi đã! Không đúng, không đúng! Cậu làm quái gì mà đi nghĩ đến mấy thứ này!? Cậu vẫn còn chưa xác đinh được là bản thân có yêu phải Dung Thâm chưa mà! Hơn nữa dù cho Dung Thâm có là thích người đồng tính, nhưng cũng không có nghĩa là nhất định cũng sẽ thích cậu đâu chứ? Ánh Lý thở mạnh ra một hơi dài, cảm thấy một chuỗi những suy nghĩ vừa mới bay qua đầu cậu ban nãy thật là đáng sợ quá.

_ Cậu lại đang suy nghĩ lung tung gì đấy?

Ánh Lý vừa hoàn hồn lại, thì thấy khuôn mặt phóng to của Dung Thâm đang kề sát mặt mình, cậu hoảng hốt thụt lùi ra sau.

_ Đến giờ tôi mới biết là mình đáng sợ như thế. Dung Thâm nhướng nhướng khoé môi cười nhạt.

_ Không phải đâu… xin lỗi. Ánh Lý miễn cưỡng nở một nụ cười, cậu vẫn chưa thật sự hồi phục sau một chuỗi suy nghĩ ban nãy.

Bỗng nhiên cậu lại nghĩ đến, lần trước có lần hỏi Dung Thâm đã có người yêu chưa, anh không trả lời mà chỉ mỉm cười nhẹ…

Trong lòng bỗng thấy khó chịu. Gì đây! Dung Thâm cũng đã có người mình yêu rồi, Ánh Lý cậu còn ở đây phiền não bản thân có yêu phải anh chưa để làm gì? Cũng không đúng, anh vẫn chưa thừa nhận rõ ràng mà, nói không chừng vẫn chưa có, chỉ là cậu nghĩ nhiều quá đó thôi…

_ Chủ quán… Ánh Lý rất muốn hỏi anh đã có người yêu hay chưa.

_ Có chuyện gì thì nói đi.

Dung Thâm quay qua tìm remote, mở ti vi xem, lúc này có chương trinh mà Lucky rất thích, siêu nhân bánh bao.

_ Anh đã có người yêu hay chưa?

Ánh Lý cảm thấy tiếng tim đập của mình còn to hơn cả tiếng ti vi, cậu không hiểu tại sao bản thân chỉ là hỏi một câu hỏi thôi mà sao tim lại đập nhanh đến thế? Chẵng lẽ cậu đang trông đợi hay bất an điều gì sao? Dung Thâm nhìn màn hình ti vi hồi lâu, khiến cậu không nén được hối thúc anh, anh lại im lặng một lúc sau mới nói…

_ Có đấy, nhưng là người mà cậu không muốn biết đâu.

Lúc này Lucky ngước đầu lên sủa một tiếng gâu, như là để phụ hoạ thêm cho Dung Thâm.

( Hết chương 6)

4 thoughts on “Góc khuất – chương 6

  1. Đi chơi vui ghê, tắm bùn tớ chưa thử bao giờ . Tưởng đợt này đang tập quân sự? Nghỉ ngơi chán chưa bao giờ tính bắt tay vào dịch tiếp đây ? Tớ cũng lập 1 cái wordpress nhưng mấy cái chỉnh sửa phông nền thì lại rất ngu không biết làm thế nào đây.

  2. Pingback: Góc khuất « An Duyệt cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s