Góc khuất – chương 7

Trong lòng Ánh Lý rất không vui, không ngờ Dung Thâm đã thật sự có người yêu rồi.

Còn nói gì “Nhưng cậu không muốn biết đâu.” Mà con Lucky thúi, gâu gì mà gâu! Lần đầu cảm thấy Lucky không đáng yêu… Đây là gì với gì hả? Đáng ghét! Sau đó cả hai còn nói gì đó, nhưng Ánh Lý không nhớ được, chỉ biết là sự buồn bực ức chế trong lòng càng lúc càng lan rộng.

Bên cạnh Dung Thâm, đã không còn có thể làm dịu đi sự buồn phiền trong lòng cậu nữa mà ngược lại tâm trạng  càng thêm phần buồn bực vì anh.

Về đến nhà, sự  khó chịu càng dâng trào. Không hiểu sao không khí trong gia đình rất kì quái, người nhà đều không dám nói chuyện với cậu, điệu bộ cẩn trọng, thấp thỏm.

Ánh Lý ngồi trong phòng suy nghĩ hồi lâu, mới nhớ ra những lời mình nói trước khi xông ra cửa….. “Nếu cả nhà còn ép con đi xem mắt, kết hôn, thì con sẽ đi tìm một người đàn ông để yêu cho mọi người xem!”

Thì ra là vậy! Khó trách khi cậu về mẹ cậu nói chuyện cứ lắp ba lắp bắp mãi.

Ánh Lý gác tay lên trán cười khổ. Đã không kịp nữa rồi, hình như cậu đã có chút yêu Dung Thâm rồi.

Khi nghe anh nói đã có người yêu, cậu rất không vui, thì ra nguyên nhân là vậy.

Đúng là khó hiểu… Cậu càng không muốn nghĩ đến nguyên nhân tại sao mình lại đi thích Dung Thâm, thì lại càng tìm không ra lý do gì để không thích anh. Ở một góc khuất nào đó trong lòng, chỉ cần vừa nghĩ đến anh thôi thì đã cảm thấy rất hạnh phúc…

Cậu trước giờ chưa từng nghĩ đến đối tượng của mình sẽ là một nam nhân, cũng chưa từng nghĩ đến sự lựa chọn nào khác ngoài phụ nữ…

Bên cạnh Dung Thâm, đúng là cậu thấy rất vui vẻ, rất tự do thoải mái, nhưng mà… có thật là cậu yêu Dung Thâm không? Hay là do bản thân nhất thời muội đầu, suy nghĩ lung tung quá mà thôi?

Cố gắng thuyết phục với bản thân, chỉ là nhất thời mê muội mà thôi…

~~~*~~~

Đã gần một tháng nay Ánh Lý không đến tìm anh, đã gần một tháng rồi… Ôm lấy Lucky, Dung Thâm khẽ thở dài.

Trước nay chưa bao giờ không đến quán trong một thời gian dài như thế, hay là cậu ấy đang bận việc gì?

_ Mày có biết tại sao lâu vậy rồi mà cậu ấy vẫn không đến đây không?

Dung Thâm nói với Lucky. Lucky chỉ nghiêng nghiêng đầu, ư ử  vài tiếng.

_ Có phải do lần trước tao đối xử với cậu ấy lãnh đạm đi, nên cậu ấy không vui?

Lucky cũng chỉ ư ử một vài tiếng xem như hưởng ứng lời nói của chủ nhân.

_ Tao có chút nhớ cậu ấy rồi… – Dung Thâm thở dài.

Lucky nghiêng nghiêng đầu, nằm trườn ra, có vẻ như không mấy muốn đoái hoài gì đến anh.

Nếu như yêu, thì cứ nói rõ ra đi! Làm quái gì mà ở đây tự buồn bực một mình như thế?…  Lucky mà biết nói, có lẽ sẽ nói với anh những lời như vậy chăng.

_ Chó ngốc! Nói cho mày nghe, nếu như cậu ấy không đến đây nữa, thì mày cũng không còn giá trị để tao nuôi đâu, đợi đến mùa đông tao đem mày ra làm lẩu!

Dung Thâm đánh vào đầu Lucky một cái, hăm doạ.

_ Grưm ư ư!! Gâu gâu gâu! –  Lucky bị nụ cười lạnh của Dung Thâm doạ sợ, cứ sủa mãi.

Tự lẩm bẩm một mình với một chú chó như thế này, bản thân đúng là buồn cười quá, hơn nữa còn sa đoạ đến nỗi đi uy hiếp một chú cún… Dung Thâm lại thở dài, trong lòng nhớ đến tên một người.

~~*~~

Đặng Ánh Lý, sau lần phun ra vài giọt yakult lên salon ở nhà Dung Thâm, cậu không còn đến tìm anh thêm lần nào nữa. Cũng có thể nói là, khi cậu tan sở hoặc cuối tuần, đều không đến “Góc khuất” nữa.

Một bên là vì bị những suy nghĩ của bản thân doạ sợ, nghĩ rằng có lẽ qua một thời gian không gặp Dung Thâm, những suy nghĩ đó sẽ không nhảy ra nữa? Hơn nữa em học sinh mà cậu đang hướng dẫn gặp phải một vấn đề rất lớn, cần cậu phải dốc ra nhiều tâm sức và thời gian, trong đầu hầu như chỉ nghĩ đến chuyện của em học sinh ấy.

Và cũng bởi vì đã nảy ra xung đột với cha mẹ, mọi người đã bình tĩnh ngồi lại bàn chuyện với nhau, Ánh Lý nói rõ ràng với người nhà rằng, cậu không thích bị ép buộc, cậu không muốn cuộc đời mình phải sống vì ánh mắt của người khác.

Sau khi trình bày rõ suy nghĩ của mình, cha mẹ cậu cũng có thể gọi là miễn cưỡng chấp nhận rồi. Con trai là do họ sinh ra, nên cá tính của Ánh Lý hai người đều hiểu rõ, nếu như quá ép buộc nói không chừng cậu sẽ làm ra việc khờ dại cũng nên; ví dụ như cậu sẽ buông xuôi mọi việc rồi cưới đại một người nào đó về, để rồi cả hai hai ngày cãi một trận nhỏ ba ngày cãi một trận to…

Sau đó Ánh Lý cũng nhân cơ hội này đề ra yêu cầu muốn dọn ra ngoài sống, cha mẹ cậu cũng đã đồng ý. Vậy nên dạo này cậu rất bận rôn với việc dọn nhà của mình.

Tóm lại, cậu rất bận, thời gian này cậu hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi…

Đã gần một tháng rồi sao? Thời gian đúng là trôi nhanh thật.

Ánh Lý thở một hơi dài, gục trên bàn làm việc.

Cậu không thường nghĩ đến Dung Thâm. Nhưng trong lòng cảm thấy rất phiền rất phiền, rất muốn kéo ai đó lại bô lô ba la nói ra hết để giải toả, hoặc khi đi trên phố thấy người khác đi thành đôi thành cặp, trong đầu bèn hiện ra hình bóng trầm tĩnh lãnh đạm của Dung Thâm.

Cậu càng lúc càng hiểu rõ, đó hoàn toàn không phải suy nghĩ dành cho một người tri kỉ đơn thuần.

Cậu cảm thấy Dung Thâm rất xinh đẹp, thân hình gương mặt đều khiến cậu không thể dời mắt được, cậu muốn chạm vào khuôn mặt của anh.

Xong rồi, hết thuốc chữa rồi.

Cậu yêu Dung Thâm rồi.

Những lời tự thôi miên mà cậu nói với bản thân xem như vô ích! Tại sao? Ánh Lý vẫn còn vùng vẫy, hỏi bản thân tại sao? Cậu muốn có một lí do rõ ràng. Nếu như cậu không thể làm rõ vấn đề, thì cậu có thể thở một hơi nhẹ nhõm tự nhủ rằng, tất cả cũng chỉ là ảo giác mà thôi, chỉ cần không gặp Dung Thâm một thời gian thì sẽ ổn thôi.

Tại sao lại yêu phải Dung Thâm? Từ lúc nào yêu rồi? Yêu một người chắc phải có lý do chứ? Hãy nghĩ kỹ xem… Hình như là vào hơn một năm trước, cái đêm cậu vì chuyện của mẹ Mai Quân mà buồn bã, nằm bò ra quầy bar của “Góc khuất”, Dung Thâm rất dứt khoát đưa tay ra cho cậu nắm lấy, và còn chu đáo pha một ly rượu cho cậu nữa… đã lấp đầy những thứ còn thiếu trong lòng Ánh Lý, ấm áp khiến cậu không còn cảm thấy lạnh lẽo nữa… Cậu cảm thấy rất cảm động, thật rất cảm động.

Bỗng nhiện chợt hiểu ra. Thì ra là lúc đó, sự quan tâm ân cần lặng lẽ của Dung Thâm, đã khắc sâu vào tim cậu một cách sâu sắc.

Và Dung Thâm trong hơn một năm nay, cách xử sự và nói chuyện của anh rất hợp với cậu, cái cảm giác thoải mái tự tại ấy khiến cậu chìm đắm trong đó, cậu nghĩ cậu không thể tìm được một người nào khác so với Dung Thâm có thể khiến cậu yêu thích hơn, muốn thường xuyên ở bên cạnh người đó hơn.

Cho nên, có thật là cậu đã yêu anh rồi không?

Đúng vậy, cậu yêu anh.

… Lại đổi một tư thế khác nằm gục ra bàn, Ánh Lý cười một cách thê lương. Không biết nên tự khen cậu có thể đứng dưới góc độ của một kẻ bàng quan bình tĩnh phân tích tình cảm chính mình, hay nên tự cười trêu sự bi thảm của bản thân? Trước đây vì không có đối tượng nên bị bắt ép đi xem mắt kết hôn đã đủ thảm lắm rồi, không ngờ hiện giờ cậu lại yêu phải một người đàn ông… Nếu ba mẹ cậu mà biết được, chắc chắn sẽ trói cậu và bắt kết hôn với một cô gái nào đó ngay lập tức.

Có nên ăn mừng không? Dung Thâm đã có người yêu rồi, cậu cũng không cần phải ở đây dẫy dụa xem có nên lấy hết dũng khí bước lên con đường đồng tính không, thì đã bị “đá” về cái con đường được gọi là người bình thường rồi.

Thật là cám ơn đấy… Dùng tay che lấy mặt, cậu nở một nụ cười không biết có được gọi là cười không nữa.

Lục Dung Thâm, đồ xấu xa! Bỗng Ánh Lý đứng phắt dậy, đột nhiên cậu muốn phát điên lên, giận quá hoá thẹn.

Được rồi, ít nhất thì tôi cũng phải biết được người anh yêu thật sự là ai! Đồ đáng ghét! Nắm chặt tay, lát nữa tan sở cậu sẽ đi tìm Dung Thâm. Cậu, Đặng Ánh Lý, lần đầu “thất tình” với đàn ông thì ít nhất cũng phải biết mình bị đánh bại như thế nào chứ.

~~~*~~~

Đứng ngoài cửa nhìn vào trong, trông thấy dáng vẻ linh hoạt nhưng không kém phần nho nhã lịch thiệp của Dung Thâm, bỗng dưng có có cảm giác không tài nào bước qua bục cửa vào trong được.

Không muốn thấy anh nữa…

Thật là bi thảm quá! Thứ dũng khí mới bộc phát mấy tiếng trước, vừa mới trông thấy bóng dáng nghiêm túc pha cà phê của Dung Thâm từ xa, thì đã lập tức tan biến không còn dấu vết rồi.

Haiz… Thôi vậy, không cần vào trong nữa, về nhà thôi! Dù có gặp được anh thì nói gì đây? Cho là Dung Thâm có nói ra người anh yêu là ai đi, vậy thì sao nào? Dung Thâm chắc chắn sẽ cảm thấy cậu rất khó hiểu, làm gì mà cậu quan tâm đến vấn đề này và gặng hỏi mãi thế? Lúc đó thì cậu nên trả lời như thế nào đây? Cậu thực sự không mặt mũi nào đi nói yêu anh cả…

Vậy đấy, về thôi! Đứng ngẩn trước cửa quán hồi lâu, Ánh Lý nghĩ vẫn là không nên vào trong; định quay người bỏ đi, thì Dung Thâm đã từ trong chạy ra đuổi theo.

_ Đặng Ánh Lý!

Giọng của anh có vẻ rất gấp gáp, Ánh Lý dừng bước, nhưng không quay đầu lại.

_ Làm gì mà cứ đứng bên ngoài không chịu vào?

Giọng nói của anh vẫn thanh trầm nhẹ nhàng như trong trí nhớ của cậu… Ánh Lý không nén được thở dài.

_ Uhm… vì… không muốn làm phiền anh quá.

_ Thật không? Giọng của anh nghe có vẻ lạnh đi. Tôi lúc nào nói cậu đã làm phiền đến tôi hả?

… Cảm động, nếu như là trước đây thì khi nghe lời này cậu nhất định sẽ rất cảm động, nhưng hiện giờ cậu chỉ cảm thấy tim mình nhói đau.

_ Chủ quán… Ánh Lý thở dài. Tôi thật là buồn bực quá…

Rõ ràng là đang làm nũng.

Trong lòng vang lên một âm thanh lành lạnh cười giễu chính cậu.

Dung Thâm đã dần dần đào một chỗ trống trong tim cậu, và cũng chỉ có anh là có thể lấp đầy nó mà thôi…

Thật là đáng sợ… Nước chảy đá mòn, ngày lâu sinh tình.

_ Vào đây! Tôi gọt lê cho cậu ăn, hơn nữa Lucky rất nhớ cậu đấy. Dung Thâm nắm chặt vai cậu, có chút cưỡng ép Ánh Lý quay mặt qua nhìn anh.

Ánh Lý nhìn anh, có chút do dự, rồi chầm chậm gật đầu.

_ Cám ơn…

_ Không có chi, vào đây.

Khách vào buổi chiều có chút đông, Ánh Lý ngồi mãi đến hơn 7 giờ vẫn có khách bước vào, không hiểu sao Dung Thâm trông có vẻ hơi bực bội, gần 8 giờ bèn lật tấm bảng “open” trước cửa sang mặt “close”, chuẩn bị đóng cửa, nhưng  giờ vẫn còn trong giờ kinh doanh của “Góc khuất” mà…

Sau khi vào quán, Ánh Lý không nói câu nào, chỉ lẳng lặng ngồi đó nhìn Dung Thâm phục vụ khách, pha cà phê. Dường như Dung Thâm cũng đang buồn phiền vì chuyện gì đó mà không chuyên tâm, vì hiện giờ anh đã phải đổ bỏ bình cà phê thứ năm pha hỏng.

Nói không chừng anh thất tình rồi.

Ánh Lý lại bắt đầu suy đông nghĩ tây nữa, nhưng dáng vẻ mất bình tĩnh của Dung Thâm rất hiếm khi cậu bắt gặp được.

Nếu như đúng vậy thì… Ánh Lý nghĩ, nếu vậy thì chuyện cậu thất tình càng bi thảm hơn nữa chứ sao.

Cậu là vì Dung Thâm đã có người yêu nên mới thất tình, nếu như Dung Thâm cũng thất tình, vậy thì việc cậu thất tình chả còn ý nghĩa gì nữa rồi. Lại không thể tác thành một đôi, thế thì cậu còn thất tình để làm gì? Thật là bi thảm quá đi…

Ánh Lý cứ vậy mà thất thần nhìn theo bóng dáng Dung Thâm, cộng thêm việc suy nghĩ lung tung, rất là yên lặng nằm dài ra trên quầy bar.

Dung Thâm cũng không chủ động nói với Ánh Lý điều gì, chỉ là thỉnh thoảng lại giúp cậu đổi trà, gọt lê hay lấy bánh quy ra buộc cậu ăn, hai người cứ thế mà trải qua thời gian từ buổi chiều đến tối trong im lặng.

Đợi Dung Thâm thanh toán xong hoá đơn của vị khách cuối cùng, cũng đã là 8 giờ 25 phút rồi.

Ánh Lý còn đang suy nghĩ đến chỗ “Nếu như Dung Thâm thật sự thất tình rồi, thì cậu phải an ủi anh như thế nào đây?”…

_ Đặng Ánh Lý. Dung Thâm dùng tay vẫy vẫy trước mặt cậu.

_ Hả? Cậu ngây ngây ngước đầu lên.

_ Cậu đợi tôi một chút, tôi thu dọn chỗ này xong, sẽ lên tầng trên làm thức ăn cho cậu.

_ Humh… Cậu cảm thấy Dung Thâm hôm nay trông có vẻ kì lạ, nghiêng đầu ngẩn ra giây lát, rồi nói. Uhm… Cám ơn.

_ Không có chi… Dung Thâm nhè nhẹ vỗ đầu cậu.

Trông theo bóng dáng Dung Thâm lau dọn quầy bar, Ánh Lý tự lẩm bẩm nói:

_Chủ quán, người anh yêu rốt cuộc là ai?

Dung Thâm xoay lưng qua cậu, cúi đầu xuống lau rửa dụng cụ, Ánh Lý thấy anh không phản ứng gì, nghĩ là anh không nghe thấy, bèn thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục công cuộc tự lẩm bẩm một mình của cậu…

_ Tôi rất muốn biết người anh yêu là ai quá! Rất là muốn biết… Tôi thất tình rồi, buồn quá đi mất…

Lập tức Dung Thâm xoay người qua, Ánh Lý vẫn đang chìm trong suy nghĩ của cậu nên không phát hiện, vẫn cứ tiếp tục lẩm bẩm…

_ Thất tình rồi, buồn quá buồn quá buồn quá đi… Tôi muốn biết người anh yêu là ai mà…

_ Đặng Ánh Lý… Dung Thâm quơ quơ tay trước mắt cậu nhằm kêu cậu hoàn hồn lại.

_ Hả? Huh!

_ Tại sao cậu lại hiếu kì như thế?

_ Hả?

_ Người tôi yêu.

_ Bởi vì…tôi muốn biết… Dưới ánh mắt chăm chú của anh cậu có chút bối rối.

_ Nếu như tôi nói… người tôi yêu là cậu thì sao?

Giọng nói trầm lạnh của Dung Thâm từ từ lan rộng trong không gian vắng vẻ của quán, nhưng nhất thời lại không chạm vào được phạm vi mà Ánh Lý hiểu.

Cảm giác như vừa gặp phải một chuyện gì đó hài hước, nhưng cậu lại mơ màng không hiểu được khoảnh khắc đặc sắc nhất của nó.

_ … Tôi?- Ánh Lý ngồi thẳng dậy, kinh ngạc.

Dung Thâm không nói. Nếu như Ánh Lý chịu nhìn kỹ, thì sẽ thấy anh đang khẽ run lên… thật ra anh đang dò ý cậu một cách cẩn trọng, muốn xem phản ứng của cậu, nếu như thấy Ánh Lý quá kinh ngạc thì anh sẽ lập tức chuyển đề tài ngay, sẽ cười nói rằng “Chỉ là tôi đang nói đùa thôi”.

Nhưng, có đến 90% là sau khi nghe xong Ánh Lý chắc chắn sẽ không vui vẻ mà cười nói với anh rằng “Tôi cũng vậy”, đúng không? Chợt Dung Thâm có chút hối hận, có chút giận Ánh Lý sao đã lâu vậy mà không đến quán? Anh đã nói lời gì sai hay làm điều gì không đúng khiến cậu không vui? Có lẽ là không! Chỉ là dạo này anh đối với cậu có chút lãnh đạm đi mà thôi…

Đã gần một tháng không thấy Ánh Lý, anh rất nhớ cậu…

Ánh Lý là một người rất đặc biệt, Dung Thâm từ trước đến nay vẫn rất thích cậu.

Thích ở cạnh Ánh Lý, dù cho bất cứ việc gì cũng không làm, bất cứ chuyện gì cũng không nói, nhưng cảm giác ở bên cạnh cậu khiến anh rất thoải mái.

Lần đầu gặp, cậu đã khiến người khác cảm thấy yêu mến, khi ngồi bên quầy bar, chuông điện thoại reng, cậu cố ý rời chỗ để không làm phiền người khác, đối với học sinh cần cậu giúp đỡ thì hết sức dịu dàng, ân cần…

Khi Ánh Lý nói với học sinh qua điện thoại “Bất luận là nam hay nữ, chỉ cần em yêu là được rồi không phải sao?”, Dung Thâm cảm thấy cậu thật rất ngây thơ và trong lòng cười giễu cậu về điều đó.

Yêu? Dù cho không yêu, anh, Lục Dung Thâm, cũng có thể đối với nam nhân… người cùng giới nảy sinh dục vọng. Ánh Lý đã xem những chuyện đó quá tốt đẹp rồi.

Lúc đầu anh có chút bất mãn với cậu về điều này, nhưng sau đó nghe cậu rất chân thành nói với học sinh rằng “Người khác nhìn nhận ra sao không quan trong…”, anh cảm thấy có chút hứng thú với con người Ánh Lý… đó cũng là lý do tại sao mà sau này anh chịu giới thiệu tên mình cho cậu biết.

Nhớ lại cái ngày cách đây rất lâu, khi anh nói với Ánh Lý “Tôi đoán, cậu đang nghĩ tôi tên gì phải không?” Câu trả lời của cậu lúc ấy rất ý nhị và không kém phần ngượng ngập khiến anh cảm thấy rất thú vị.

Ánh Lý không giống với những người khác, có hứng thú với anh bèn muốn xâm phạm, cố bước vào thế giới của riêng anh, muốn níu kéo mối quan hệ bạn bè nào đó với anh; cậu cũng không như những người khác, đã không có chuyện để nói còn cố nói thêm những câu vô nghĩa, về điều này anh rất thích.

Khi mà Ánh Lý biết được khuynh hướng giới tính của anh, vẫn rất thẳng thắn, cởi mở qua lại với anh, thậm chí còn nói lời an ủi, và không cảm thấy bạn bè anh có gì kì quái… Đây là điều khiến Dung Thâm vui nhất.

….Đến lúc này, Dung Thâm thật sự chỉ xem Ánh Lý như một người bạn.

Thích sự đặc biệt của cậu, cũng chỉ đơn thuần là thích “bạn bè” mà thôi, chính là loại “bạn bè” mà ta có thể cùng đùa vui uống rượu với nhau, khi vui sướng thì cũng chia sẻ, lúc thất chí thì cùng nhau say, cùng quậy một phen cho vơi đi.

Nhưng cái hôm Ánh Lý tỉnh lại sau cơn say rượu ở nhà anh, khi cậu rửa mặt xong đi ra cười ngô nghê với anh, Dung Thâm bỗng cảm thấy như ngừng thở… không hiểu tại sao, chỉ là bỗng nhiên lại như thế… cái khoảnh khắc anh có cảm giác với cậu, đã không còn có thể xem cậu như một người bạn nữa rồi.

Anh giận, ngoảnh đầu đi, tự cười giễu bản thân, gì đây? Người ta không phải là dân đồng tính đâu đấy!… Buổi sáng hôm đó, cảm giác của Ánh Lý không sai, đúng thật là Dung Thâm đã nổi giận, nhưng là giận chính bản thân mình.

Anh suy đi nghĩ lại, cũng không sao lí giải được tại sao trong khoảnh khắc đó anh lại động lòng với Ánh Lý? Hay là tình bạn từ trước đã dần tích tụ lại, rồi thăng hoa lên chăng.

Ánh Lý quả thật rất… hấp dẫn anh.

Trong tâm tư, đã không còn cách nào xem cậu như một người bạn đơn thuần nữa.

Anh chỉ có thể ngày càng trầm luân, không thể tự thoát ra.

Bề ngoài, trong nói năng và cử chỉ hành động, anh còn có thể khống chế chính mình để duy trì dáng vẻ như bình thường, nhưng trong tim thì đã không thể nào…

Mỗi lần nghe Ánh Lý than oán về việc bị ép phải đi xem mắt, anh rất không vui, rất bức bối, và cảm thấy trong lòng thật chua chát. Khi nghe Ánh Lý nói cậu hoàn toàn không muốn đi xem mắt, thì Dung Thâm rất muốn nói với cậu “Đúng rồi! Đừng có đi!”… may là anh vẫn còn một chút lý trí để không buột miệng nói ra câu đó.

Những lúc nghe Ánh Lý than vãn “Tôi không có người yêu, thì kết hôn gì đây chứ!” thì anh bèn có chút chua chát nghĩ rằng, cậu không yêu tôi sao? Nói cũng phải, cậu thì sao lại yêu tôi được? Cậu cũng chỉ là xem tôi như một người bạn mà thôi…

Những lời này anh đều không thể nói ra thành lời, anh chỉ có thể giả vờ như không chuyện gì và tiếp tục duy trì mối quan hệ “bạn bè” với Ánh Lý, để cậu không phải nghi ngờ.

Nhưng, Dung Thâm không nén nổi việc để ý đến Ánh Lý, để ý đến tâm trạng, thói quen, sở thích của cậu… Nếu Ánh Lý không đến quán tìm anh, thì anh bèn cảm thấy hôm đó có việc gì đó mình chưa làm xong; nếu như cậu đến, thì anh sẽ rất vui vẻ chọn ra một quả lê ngon nhất để gọt cho cậu ăn.

Không nén nổi việc muốn đối xử tốt với cậu, nên anh thường tặng cậu lá trà, bánh quy, hạt cà phê… thậm chí khi Ánh Lý nói muốn nuôi một chú chó, anh bèn lập tức mua chú chó sharpei về, chỉ vì muốn Ánh Lý vui… Đây hoàn toàn là muốn lấy lòng, tâm trạng muốn người mình yêu được vui vẻ .

Trong hơn một năm nay qua lại với Ánh Lý, tất cả mọi việc Dung Thâm đều nhớ cả. Anh gần như có thể nhận biết được tính cách thói quen của cậu, khi không vui, ánh mắt cậu thường hướng xuống, khiến anh rất muốn làm điều gì đó cho cậu, khi vui mừng, cả gương mặt như bừng sáng, giống như ông mặt trời đang toả sáng toả nhiệt vậy…

Cậu là người rất hay suy nghĩ lung tung; rất hiểu rõ nội tâm của người khác, có óc quan sát nhạy bén, nhưng thường suy nghĩ quá nhiều đối với mỗi sự việc, khiến cậu khó tránh khỏi nảy sinh tâm trạng hoài nghi và tâm lý bất bình, có khi còn vì quá chìm sâu vào một sự việc mà tự chuốc nỗi buồn bực vào người…

Cậu là người rất kiên cường, cũng là người dịu dàng ân cần, có thể tiếp thêm sức mạnh cho người khác, khi đối mặt với áp lực tuy rằng tâm trạng không tốt nhưng vẫn bình tĩnh dũng cảm đối diện với nó.

Cậu rất kiên cường là sự thật, nhưng đó không có nghĩa là cậu không cảm thấy mệt mỏi, Dung Thâm đau lòng cho chính sự kiên cường đó của cậu. Người khác nhận thấy cậu là người tốt, là người có thể truyền sức mạnh cho kẻ khác, là người kiên cường, nên hoàn toàn không suy nghĩ đắn đo gì mà dựa dẫm vào cậu…

Vậy khi Ánh Lý yêu đuối, té ngã, thì ai sẽ trở thành chỗ giữa cho cậu?

… Anh, Lục Dung Thâm, muốn trở thành người đó.

Có thể không?

Không thể nào. Ánh Lý là người mà gia đình đang mong cậu nhanh chóng kết hôn, là người đàn ông bình thường chỉ thích phụ nữa mà thôi…

Ánh Lý không thể nào yêu anh đâu. Anh biết cậu đối với anh có một sự dựa dẫm không tên, nhưng đó có lẽ chỉ là sự dựa dẫm của một người bạn mà thôi.

Gần đây thái độ của Dung Thâm đối với cậu có chút lãnh đạm, đó là vì anh biết tình cảm của mình đối với cậu ngày càng sâu đậm. Bắt đầu từ cái ngày Ánh Lý say đến bất tỉnh nhân sự tại nhà anh, thì Dung Thâm đã yêu cậu suốt hơn một năm nay … Nhưng cứ nghĩ đến cậu không thể nào yêu anh được, cho nên… chịu hết nổi rồi, có chút giận bản thân, nên cũng khó tránh khỏi việc đối xử với cậu lạnh nhạt đi… Ánh Lý đang giận điều này chăng? Nên cậu gần cả tháng nay không đến tìm anh? Hay là đang bận yêu đương nên không rảnh đến đây? Ban nãy Ánh Lý vừa nói cậu thất tình… Dung Thâm khẽ run, tim rất đau, rất hối hận về câu nói mà anh vừa thốt ra.

_ Chủ quán… Ánh Lý nghiêng đầu nhìn anh đang yên lặng, chỉ đăm đắm nhìn cậu. Ánh mắt lành lạnh và tràn đầy phức tạp của Dung Thâm, cậu trước nay chưa từng thấy qua.

_ Lời anh vừa nói… tôi không nghe lầm chứ? Là nói đùa phải không? Nghe thì Ánh Lý cũng nghe rồi, nhưng hình như có cái gì đó cản trở khiến cậu không thể nào hiểu được ý trong lời nói ban nãy của anh.

“Nếu tôi nói là tôi yêu cậu thì sao?”

Đây là ý gì? Nghĩa là, người mà Dung Thâm yêu là cậu hả? Cho nên lúc đó anh mới nói “Cậu không muốn biết đâu.”… Bởi vì Dung Thâm biết gia đình thúc ép cậu tìm bạn gái, vì vậy mà nghĩ rằng cậu thích phụ nữ, chứ không thích anh? Dung Thâm là yêu cậu? Thế tại sao cậu không cảm thấy gì cả? Cậu cứ nghĩ rằng Dung Thâm đối với cậu chẳng qua chỉ là một người bạn hơi thân thiết một chút mà thôi…

Dung Thâm nói năng trước nay vẫn rất lý tính, tuy rằng đối với cậu đặc biệt hơn người khác, nhưng hoàn toàn không có sự thân mật đặc biệt nào cả! Ví dụ như, dù cho cậu đến đây tìm Lucky chơi đùa, cũng nhất định phải đợi Dung Thâm đóng cửa quán hoặc không có khách thì anh mới dẫn lucky xuống cho cậu chơi đùa, chứ không để Ánh Lý một mình lên tầng hai. Dựa vào cá tính của Dung Thâm mà nói, thì biểu hiện của anh như là cậu vẫn chưa phải là người quan trọng nhất, có thể tin cậy được trong lòng anh, nếu nói vậy… Dung Thâm có thật là yêu cậu không? Sao cậu không cảm giác được? Nếu như là phải, thì cậu chắc chắn phải cảm nhận được mới đúng chứ? Dù cho Dung Thâm có là người trầm tĩnh hướng nội đến đâu, nhưng cũng không thể nào không cảm nhận được…

Hay là ban nãy cậu nghe lầm, Dung Thâm không phải là nói vậy đâu, chỉ là trong phút hoang tưởng cậu tưởng tượng ra thôi?

Đừng mà! Xin hãy nói với cậu đây là sự thật đi!

_ Chủ quán? Tim đập nhanh, Ánh Lý gọi Dung Thâm thêm lần nữa.

Dung Thâm nhắm mắt lại rồi lại mở ra, trong mắt tràn đầy sự lãnh đạm.

_ Cảm thấy rất ghê tởm phải không? – Anh đã bình tĩnh lại, không còn thấy căng thẳng đến run lên nữa, lành lạnh cười.

Ánh Lý nhìn anh, trong đầu chợt thấy trắng xoá, không thốt nên lời.

Dung Thâm yêu cậu, đúng không? Phải vậy không? Đối diện với Dung Thâm, cậu chợt cảm thấy căng thẳng.

Dùng tay ôm lấy miệng, để che đi nhịp thở gấp gáp của mình. Chầm chậm hít sâu vào, rồi lại từ từ thở ra… bình tĩnh, bình tĩnh nào! Mộng tưởng của cậu rốt cuộc cũng thành thật rồi, nhưng lúc này Ánh Lý không biết phải nói gì… Cậu nên nói gì? Dung Thâm lại nở nụ cười nhàn nhạt, cảm giác như anh đang cố giả vờ kiên cường.

_ Nếu như cậu muốn rời khỏi, thì hãy đi ngay bây giờ. Tôi rất xin lỗi… – Lời vẫn chưa dứt, bỗng Ánh Lý đưa tay ra nắm lấy cổ tay của Dung Thâm, khiến anh nhất thời im bặt.

Cậu nhìn anh, anh cũng nhìn cậu, Ánh Lý cảm thấy tim mình đập rất nhanh, cả cuộc đời này chưa bao giờ tim cậu đập nhanh như thế này.

_ Chủ quán… Ánh Lý nhìn khuôn mặt của anh, giọng có chút run run.

Dung Thâm không nói, thậm chí cũng không muốn nhìn mặt cậu.

Ánh Lý sẽ nói gì đây? Nếu là những câu như “Hy vọng chúng ta còn là bạn…”, thì anh không muốn nghe, hoàn toàn không muốn, điều đó quá tàn nhẫn.

_ Tôi… Không chỉ giọng nói, ngay cả tay của Ánh Lý cũng bắt đầu phát run.

_ Anh là một người rất tốt, tôi…

Dung Thâm vốn muốn cắt ngang lời cậu, anh cũng đại khái đoán ra được câu tiếp theo rồi, thì là những câu như “Tuy anh là người tốt, nhưng xin lỗi, tôi không cách nào yêu anh được, anh nhất định sẽ tìm được một người tốt hơn tôi nhiều…”

Anh không muốn nghe, anh không muốn những lời an ủi như thế này.

Nhưng chưa kịp cắt ngang, câu kế tiếp của Ánh Lý khiến Dung Thâm kinh ngạc đến nỗi mở to mắt ra ngỡ mình nghe lầm…

_ … Tôi rất yêu anh.

_ Hả?

_ Yêu anh…

_ Cậu đang nói đùa đấy à?

Ánh Lý chau mày, vẻ như bị tổn thương.

_ Tôi có thể đùa với anh chuyện này sao?

Dung Thâm thở hắt ra, giọng nói căng thẳng:

_ Đừng có tuỳ tiện nói với tôi yêu thương gì cả, cậu quên tôi là người đồng tính sao?

_ Tôi không có “tuỳ tiện” nói, tôi đã nghiêm túc suy nghĩ rất lâu rồi! – Ánh Lý bắt đầu phát điên lên, cậu đã rất nghiêm túc và căng thẳng “tỏ tình”, vậy mà lại bị nói là tuỳ tiện?

_ Thật không? – Giọng của Dung Thâm có chút khàn.

_ Anh nghĩ rằng tôi đang gạt anh sao? Tại sao tôi lại phải gạt anh?

_ Bởi vì… tôi không nhìn ra. Vả lại… tại sao cậu có thể nói ra câu yêu một cách lý trí như thế… đối với một người, cũng là một nam nhân? – Hiếm thấy khi nào Dung Thâm lại nói lắp ba lắp bắp như giờ.

_ Tôi cũng đã vùng vẫy qua đấy chứ, nhưng mà… yêu thì là yêu thôi, suy nghĩ của tôi trước nay cũng đã khác người rồi, lý trí như vầy, tôi cũng không còn cách nào khác! Hơn nữa…

Ánh Lý cảm thấy có chút uất ức, hơi thở có chút gấp gáp nói:

_ … Anh không phải cũng thế sao, tôi cũng không nhận ra nữa! – Ánh Lý thấy không phục.

Kết luận, hai người này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.

Dung Thâm khẽ híp mắt, từ từ trầm tĩnh lại. Trong đầu bay qua vô số ý nghĩ, nhanh đến nỗi anh không tài nào nắm bắt kịp, nhưng cũng không muốn tổn hao tinh thần đi suy nghĩ những vấn đề nhức đầu đó làm gì.

Ánh Lý đã ngay trước mắt anh, nói với anh những lời mà ngay cả nằm mơ anh cũng không dám mơ đến, làm quái gì còn dư tinh thần để nghĩ đến chuyện khác nữa…

Anh chầm chậm cúi người xuống gần Ánh Lý, cậu có chút căng thẳng nhưng hoàn toàn không có ý bước lùi lại.

Môi anh sắp chạm vào cậu rồi, Dung Thâm đăm đắm nhìn Ánh Lý, cậu thì ngay cả thở mạnh cũng không dám…

_ Không cảm thấy ghê tởm chứ?

_ Uhm… Tôi… rất căng thẳng, chỉ vậy thôi. Anh đừng có hoài nghi những lời tôi nói nữa!

Dung Thâm nhìn cậu, ánh mắt dịu đi đôi phần, trở thành… sự dịu dàng mà Ánh Lý chưa bao giờ thấy qua, khiến tim cậu càng lúc càng đập nhanh hơn…

Dung Thâm chầm chậm nghiêng người về phía trước, chạm vào môi của Ánh Lý, nhè nhẹ, nhè nhẹ lướt qua, rồi lại chầm chậm rời khỏi.

Nhìn cậu, thật sự anh rất sợ phải trông thấy những cảm xúc đại loại như không thể chấp nhận được hay sự ghê tởm xuất hiện trong ánh mắt cậu.

Ánh Lý chỉ ngây ngây ra nhìn môi Dung Thâm, rồi ngước nhìn mắt anh, rồi lại nhìn xuống môi anh… nuốt nước bọt.

_ Tôi… cũng có thể làm như thế không? Ánh Lý liếm liếm môi nhìn anh, mà không biết hành động đó của cậu trong mắt Dung Thâm rất chi là …gợi cảm…

_ Đương nhiên là được, tôi rất vui lòng. Cơ thể Dung Thâm lại lần nữa nghiêng về trước một chút, trong lòng rất là vui.

Nhìn gương mặt mỉm cười dịu dàng của Dung Thâm, Ánh Lý cảm thấy có chút mơ hồ, không chân thật.

Hít thở sâu, mặt chầm chậm nghiêng về trước, giống như Dung Thâm ban nãy, cũng nhè nhẹ chạm vào khoé môi anh, còn đụng phải gọng kính của anh nữa, khiến cậu ngượng đến nỗi lập tức thụt lùi về chỗ ngồi, thở hổn hển.

Thật ra cảm giác cũng không tệ, cậu còn tưởng rằng nụ hôn của đàn ông sẽ mang cảm giác thô ráp chứ, nhưng không… tim đập nhanh quá.

_ Có thấy kì quái không? Dung Thâm dùng tay chống trên quầy bar, cúi người xuống hỏi cậu.

Ánh Lý ngẩn ra nhìn Dung Thâm, có chút nhìn không rõ người đang cúi xuống trước mắt cậu. Chỉ cảm thấy mặt nóng bừng, tim thì đập rất nhanh, trong đầu thì vẫn đang nghĩ vẩn vơ là “Dung Thâm nhìn gần cũng thật xinh đẹp…”

_ Ánh Lý? Dung Thâm nhìn dáng vẻ ngẩn ra của cậu, có chút bất an.

Nếu như bỗng nhiên Ánh Lý nói, ban nãy chỉ là cậu nhất thời không tỉnh táo; nếu như cậu nói nó rất ghê tởm, không thể chấp nhận được… mới nghĩ thôi anh đã thấy tim mình lạnh quá…

Ánh Lý sờ sờ môi mình, chớp chớp mắt, nhìn Dung Thâm, rồi cúi đầu xuống ôm lấy miệng thật nhanh…

_ Tôi… không biết phải nói gì…

Cậu cảm thấy mặt mình nóng bừng, chuyện gì cũng thấy ngài ngại, không dám nói ra, thậm chí cũng không dám nhìn mặt anh.

_ Cậu cảm thấy rất kì quái phải không? Tim của anh bắt đầu lạnh đi.

_ Chủ quán… Ánh Lý nắm lấy tay anh, mặt đỏ bừng. Tôi… là yêu anh thật đấy. Ánh mắt của cậu trông rất kiên định, có cảm giác như là bất chấp tất cả.

Dung Thâm đang do dự điều gì, Ánh Lý có thể hiểu được.

Anh nhìn cậu, im lặng. Trong lòng rất vui, vui đến nỗi cảm thấy cả người như đang lâng lâng bay lên vậy. Anh yêu cậu, và cậu cũng yêu anh! Im lặng suốt một lúc lâu, chỉ nghe hơi thở gấp gáp và nặng nề của hai người vang vọng xung quanh.

_ Tôi vẫn cứ nghĩ… Ánh Lý chầm chậm mở lời. Nếu như anh là nữ, tôi nhất định sẽ cưới anh về. Nhưng, anh lại là nam.

Dung Thâm nhếch nhếch khoé môi, trông như một nụ cười đầy sự bất lực.

_ Nhưng, tôi lại nghĩ… tại sao anh là nam thì tôi không được yêu anh chứ? Bất luận là nam hay nữ, chẳng phải yêu là yêu thôi sao? Tôi… tôi vẫn là… là yêu anh đấy.

Hơi thở gấp gáp, mặt Ánh Lý đỏ đến không thể đỏ hơn được nữa.

Có rất nhiều sự việc, không thể chỉ dựa vào yêu hay thích là có thể giải quyết được, đó là kinh nghiệm sống của tôi… Dung Thâm mấp máy môi, nhưng vẫn không thể thốt ra câu nói trên với Ánh Lý.

Những người thân đang trông đợi Ánh Lý tìm bạn gái, lập gia đình sẽ ra sao? Nếu như họ biết được sự việc thì sẽ nghĩ gì đây? Nếu như cậu thật sự đi cùng anh, không kết hôn, thì cậu sẽ làm sao? Mọi người sẽ nghĩ về cậu như thế nào? Cậu không giống anh, tự mở quán kinh doanh, cậu là giáo viên ăn lương nhà trường đấy! Trong cái không gian kín mít, người đồn thổi nhiều như trường học, mọi người sẽ bàn tán phỏng đoán như thế nào về việc cậu đã đến tuổi lập gia đình nhưng vẫn không chịu kết hôn? Còn nữa, nếu như chẳng may khiến người khác biết cậu ở cùng với một người đồng giới, thì cậu sẽ bị huỷ hoại mất, công việc chắn chắn không thể giữ được nữa, nói không chừng còn bị đuổi khỏi trường…

Nhưng… anh vẫn muốn ích kỷ giữ Ánh Lý lại bên cạnh mình.

Dung Thâm trầm mặc nhìn Ánh Lý hồi lâu, không biết đang nghĩ điều gì khiến Ánh Lý cảm thấy rất bất an.

_ Chủ quán?

Dung Thâm bừng tỉnh dậy, nhìn Ánh Lý, đưa tay phải ra, lòng bàn tay hướng lên trên, chầm chậm dừng ngay trước mặt cậu.

_ Cậu nghĩ kỹ một lần nữa đi… Anh nói với Ánh Lý, giọng nói không còn giữ được sự thanh lạnh, mà là giọng trầm trầm và khan. Tôi cho cậu quyền lựa chọn, nên, hãy nghĩ kỹ thêm lần nữa! Nếu như cậu đặt tay vào đây, thì dù bất cứ điều gì tôi cũng nhất định sẽ bảo vệ cậu; nếu như cậu không đặt tay vào, thì tôi cũng sẽ chúc phúc cho cậu…

Ánh Lý ngẩn ngơ nhìn lòng bàn tay của anh, hít thở sâu, chầm chậm đặt tay trái lên trên tay phải của Dung Thâm.

_ Tôi, yêu anh.

_ …Cám ơn. Nắm lấy bàn tay của cậu, tay anh không ngừng run rẩy.

_ Còn nữa? Anh vẫn chưa nói…

_ Lục Dung Thâm yêu Đặng Ánh Lý.

_ Tôi rất vui.

_ Cậu đã nói câu mà tôi muốn nói đấy.

_ Thật không? Ha ha… chủ quán, đến giờ tôi mới biết anh cũng biết run nữa đấy.

Dung Thâm hít vào một hơi thật sâu, khe khẽ mỉm cười. Có chút run nắm lấy bàn tay Ánh Lý, Dung Thâm dùng ánh mắt ấm áp dịu dàng mà trước nay chưa từng có, cậu cũng chưa thấy qua đăm đắm nhìn cậu.

_ Bây giờ… vẫn chưa muộn lắm, cậu có thể gọi tôi là A Thâm.

_ Tại sao trước đó anh đối với tôi có chút lạnh nhạt, không thèm đoái hoài gì tôi cả. – Ánh Lý vẫn bứt rứt không quên.

_ Bởi vì… nghĩ rằng làm thế thì tình cảm của tôi đối với cậu có thể nhạt đi một chút… Xin lỗi, về sau sẽ không thế nữa đâu.

Hết chương 7

6 thoughts on “Góc khuất – chương 7

  1. cha` sao mà nghe kể thê thảm thế. mình cũng đi quân sự được vài tháng trước ở Go` Vấp thì phải ? đi học phải thức sớm đúng là rất đau khổ nhưng mà lúc học thì khỏe lắm. hầu như chỉ có mặt điểm danh thui

    ma` thấy bạn có vẻ cha’n đời thế nhỉ? đừng lo lắng wa vì mình cũng đang có cùng hoàn cảnh thê thảm như bạn nè.

  2. hôm nay lang thang trên mạng vô tình tìm đc fic này, đọc một lèo tới đây

    quả là một làn gió mới trong đống đam mỹ mà mình sắp bội thực ấy

    mình thích fic này, thích cái cách 2 người ở bên nhau, thích cái cách tỏ tình siêu dễ thương của 2 người nữa

    thanks bạn đã dịch

  3. húy … cặp này ku-te wá điiiiiiiiiii, có thể tìm đc những chiện lảng mạn thế này ở xã hội mềnh hông nhỉ. Nội 1 không gian cho 2 ngừoi thôi cũng là chiện vô cùng khó khăn luôn rồi O.o (sao mềnh giống chính phủ quan tâm tới dân chúng thế này *vò đầu* )

  4. Đến bây h mới đọc và đang trong tình trạng vô cùng bấn lọan *_* Dịch quá cute cute ứ chịu nổi. Thank you!!!!

  5. Pingback: Góc khuất « An Duyệt cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s