Góc khuất – chương 9 phần 2

Cậu cảm thấy Dung Thâm dạo này rất kì lạ.

Sau buổi hôn lễ rốt cuộc cũng có chút thời gian rảnh, Ánh Lý gọi điện đến trò chuyện với anh, cậu cảm thấy có một sự… xa cách lãnh đạm trong lời nói của Dung Thâm.

Lúc đó còn cho rằng vì quá bận rộn với buổi lễ nên đã lo nghĩ hơi quá thôi kết quả là trong mấy cuộc điện thoại ở những ngày gần đây, Dung Thâm rõ rõ ràng ràng khiến Ánh Lý cảm thấy… anh có ý xa lánh cậu.

Đây là lần đầu tiên trong hơn một năm nay cậu và anh quen nhau, lần đầu tiên Dung Thâm đối xử như vậy với cậu, lần trước anh cũng xử sự lãnh đạm với cậu như thế, là trước khi cả hai quen nhau, lúc mà anh cố ý duy trì một khoảng cách với Ánh Lý để bản thân đừng quá say mê cậu…

Tại sao? Tại sao Dung Thâm bỗng dưng trở nên lãnh đạm như vậy? Có phải anh thấy phiền khi cậu ngày nào cũng gọi đến? Hay là anh đã chán chê cậu rồi? Tại sao lại đột nhiên lạnh lùng như thế, điện thoại chưa nói được mấy câu thì đã gác? Bỗng Ánh Lý bắt đầu thấy lo lắng.

Sau hôn lễ bốn ngày, cuối cùng thì cậu cũng đã có thời gian đến “Góc khuất” tìm Dung Thâm, anh nhìn Ánh Lý với một ánh mắt chứa nhiều ý nghĩa mà cậu không hiểu được, anh kêu cậu ngồi đợi, anh lập tức đi đóng cửa quán.

Nhìn theo bóng dáng Dung Thâm lật ngược tấm bảng thành “Close”, thanh toán hóa đơn của tất cả khách .. Ánh Lý bắt đầu nghĩ ngợi… Anh muốn nói với cậu điều gì đó quan trọng chăng? Nếu không thì sao mới sáu giờ đã chuẩn bị đóng cửa rồi? Chuyện gì quan trọng đến nỗi, anh không thể để cậu ngồi đợi đến mười giờ rưỡi mới nghỉ ngơi? Bỗng dưng sự bất an dâng lên trong cậu…

Sau khi đã đóng cửa quán xong xuôi, Dung Thâm quay trở lại quầy, ngồi xuống bên cạnh Ánh Lý.

_ Anh muốn nói điều gì với tôi à? Ánh Lý cảm thấy tim mình đập nhanh quá…

Dung Thâm không nói, chỉ nhìn đăm dắm cậu, như là muốn nhìn xuyên thấu cậu vậy, khiến cậu càng cảm thấy bất an.

_ Tiểu Lục?

Anh đang nghĩ, là phải nói như thế nào để cậu không quá đau lòng? Không làm đau Ánh Lý, cũng không làm đau chính anh?  Anh không muốn, nhưng anh bắt buộc phải làm như thế.

_ Ánh Lý…

Dung Thâm nhìn cậu, trong mắt thoáng chút rối bờ.

_Chia tay thôi.

_ Cái gì? Ánh Lý nhìn người ngồi bên cạnh cậu, đột nhiên không hiểu những lời mà anh vừa nói.

_ Chúng ta chia tay thôi! Anh nhìn cậu, chầm chậm nói rõ từng chữ từng chữ một.

_ Tại sao?

Ánh Lý cảm thấy rất bối rối, không biết làm sao. Tại sao Dung Thâm bỗng dưng nói ra những lời như thế?

_ Vì chúng ta không thể cứ thế này mãi được.

_ Tại sao? Anh… không còn yêu tôi nữa sao?

Dung Thâm nhìn gương mặt hoảng loạn của cậu, trong lòng đau thắt lại.

Hối hận quá. Tại sao vào cái đêm của hơn một năm trước, anh lại đưa tay về phía Ánh Lý, dẫn đến việc hai người bắt đầu quen nhau… Đây hoàn toàn là sự ích kỷ của anh.

Ích kỷ không nghĩ ngợi nhiều, ích kỷ muốn ở cạnh Ánh Lý, ích kỷ đưa tay ra, vờ như quyền quyết định thuộc về cậu, nếu vậy thì sau này có thể đẩy hết mọi trách nhiệm cho cậu… Đó hoàn toàn là một sự ích kỷ.

_ Bởi vì… cậu, phải kết hôn rồi.

_ Anh đang nói quái quỷ gì vậy? Ánh Lý hoàn toàn không hiểu, không hiểu tại sao bỗng nhiên anh đòi chia tay. Tại sao anh đột nhiên lại nghĩ đến chuyện này? Thật lạ lùng khó hiểu mà! Tôi đã quen với anh, thì sao có thể kết hôn được chứ?

_ Cậu sẽ kết hôn thôi, sẽ có một ngày. Không phải người nhà đều trông đợi cậu kết hôn đó sao? Cậu và tôi cứ tiếp tục thế này… Cậu sắp sửa 32 tuổi rồi, nếu như còn không kết hôn, thì họ sẽ nghĩ gì? Họ không thể không biết chuyện đâu. Giọng nói của anh có chút run rẩy… Không phải vào hôm hôn lễ em gái, cậu đã rất sợ đó sao?  Sợ chị cậu sẽ phát hiện quan hệ gữa tôi và cậu. Quan hệ của chúng ta thế này là không thể để mọi người biết được, không đúng sao? Nếu như để người khác biết được thì đối với cậu rất không tốt. Hơn nữa… cậu nói xem, chúng ta sẽ ở bên nhau được bao lâu? Nói không chừng một năm sau hai ta chia tay rồi.

Ánh Lý nghe, rất muốn phản bác lại, nhưng bị Dung Thâm nhanh chóng chặn lại…

_ Cho nên bất luận ra sao, bây giờ chúng ta chia tay là tốt hơn cả, bây giờ chia tay là tốt nhất. Dung Thâm hít một hơi thật sâu, như đang cố nén đau để hạ quyết tâm.

Ánh Lý ngây ngây nhìn anh, trong đầu không cách gì tiêu hóa được những lời anh vừa nói…

Thì ra mấy ngày nay Dung Thâm lãnh đãm như thế, là do muốn nói chia tay với cậu? Dùng mấy cái lý do nhảm ruồi này để đòi chia tay?!!

_ Anh nói tôi biết, anh yêu hay không yêu tôi?

Ánh Lý hỏi anh, toàn thân dưng bình tĩnh hẳn, lời nói trầm tĩnh lạ lung.

_ Tôi yêu cậu, nhưng chúng ta không thể bên nhau dài lâu được đâu. Dung Thâm nhìn cậu nói, lời nói tràn đầy sự đau xót.

Đúng là giống một vở kịch tình yêu ba xu rẻ tiền, câu nói ban nãy càng là kinh điển củ chuối luôn.

…. Trong lòng Ánh Lý vang ra một giọng nói lành lạnh.

Nói cái gì hai chúng ta không có tương lai, cả hai chia tay là tốt nhất… Nếu như mà thấy nó xuất hiện trên truyền hình hoặc tiểu thuyết, Ánh Lý cậu chắc chắn sẽ trêu cượt khinh thường cho xem.

Nhưng bây giờ nó lại diễn ra ngay trên chính cậu.

Cậu cười không nổi, cảm thấy nơi nào đó trong lòng rất nặng rất nặng, nặng đến nỗi cậu không cách nào vùng thoát ra, sắp phải cùng nó rơi xuống đáy sâu…

_ Cám ơn, quả thật là tôi cần phải suy nghĩ kỹ lại, tạm biệt.

Đứng dậy, cậu quét mắt lành lạnh nhìn anh, lưu lại câu nói trên vang vọng trong căn phòng trống trải để một mình Dung Thâm từ từ gặm nhấm.

Ánh Lý mở cửa, bước ra ngoài, trông bóng dáng cậu rất quả quyết.

Khi con người giận đến cực điểm, thì thường trông họ rất bình tĩnh lý tính.

Trông theo dòng xe cộ lưu thông không ngừng trên con đường cách đó không xa, một cảm giác rất mơ hồ dâng lên trong lòng Ánh Lý.

Tương lai? Tương lai là cái gì? Cậu bỗng dưng thấy bối rối, không hiểu.

~~~***~~~

Hơn một tháng… đã hơn một tháng nay không gặp Dung Thâm, là do cậu cố ý không đến tìm gặp anh.

Có lẽ do có chút giận dỗi, cố ý không đi gặp anh, giống như một đứa trẻ ngang bướng tiến hành chiến tranh lạnh vậy…

Bây giờ thì rốt cuộc Ánh Lý cũng đã hiểu được tại sao đám bạn lúc trước của cậu khi rơi vào tình yêu, tình cảm gặp vấn đề hay thất tình thì thường có dáng vẻ như kẻ vô hồn thất thiểu rồi.

Trước đây cậu cảm thấy những người đó thật ngốc, nhưng không ngờ giờ đây cậu cũng đã trở thành kẻ ngốc giống vậy.

Suốt ngày chỉ nghĩ đến Dung Thâm, đi đến đâu cũng đều nhớ đến bóng dáng trầm tĩnh thanh lạnh của anh, không muốn nghĩ đến anh cũng khó…

Nhớ dáng vẻ lạnh lùng nói lời chia tay của Dung Thâm, nhớ hình ảnh anh mỉm cười  với cậu, nhớ  dáng vẻ cười khổ lắc đầu của anh khi cậu ngang bướng làm nũng, nhớ đến hình ảnh anh vào cái đêm hôm ấy, tay run run đưa về phía cậu…

Đúng là cái người không có chí khí mà!! Dung Thâm cũng đã nói là chia tay rồi, cậu còn ở đây nhớ nhớ không quên anh làm gì.

Trong hơn một tháng nay, Ánh Lý đã suy nghĩ nhiều chuyện, có khi là nghĩ ngợi lung tung vu vơ, có khi là suy nghĩ nghiêm túc.

Cậu bắt đầu nghĩ từ cái hôm hôn lễ chị cậu mời Dung Thâm – “đàn anh” trong trường nhưng sự thật là người yêu của cậu sau này nhất định phải đến tham dự hôn lễ của cậu, cho đến cái đêm mà anh nói lời chia tay.

Sau đó, lại từ cái ngày đầu tiên gặp Dung Thâm, bị anh gọi dậy rồi cậu diễn trò cười, nghĩ đến cái đêm anh bày tỏ với cậu, rồi bàn tay run rẩy của Dung Thâm hướng về phía cậu, chờ đợi cậu suy nghĩ cẩn thận rồi quyết định…

_ Cậu hãy suy nghĩ kỹ lại… Giọng nói run run đêm đó của anh, bây giờ lại vang vọng trong đầu cậu.

Cậu hãy suy nghĩ kỹ lại…

Câu nói mà đêm đó Dung Thâm nói với cậu, bây giờ nghĩ lại, đặc biệt khiến Ánh Lý nghĩ ngợi lâu hơn… Anh trước đây đã rất gian khổ để có thể cùng với Bội Liêm đi qua con đường khúc khuỷu đó…

Ánh mắt người đời, lời xì xầm bàn tán… Cho dù là đối với bạn bè, những người bạn biết rõ khuynh hướng giới tính của cả hai, cũng đều không thể tùy tiện nói câu “thích”, để tránh việc bạn bè cảm thấy “kì kì”, thậm chí là sợ hãi bị “phải lòng” . Đến cả việc nói thích bạn bè cũng không thể nói ra, càng không thể nói đến việc kề vai bá cổ một cách thân thiết giữa bạn bè với nhau.

Là ai khiến hai người phải hành xử lúc nào cũng phải lo trước lắng sau? Là ai khiến cả hai không thể như người bình thường sống không phải mang theo gánh nặng trong tim? Không phải hai người không bình thường, là ánh mắt người đời bức ép họ nghĩ bản thân không được bình thường.

Có lẽ Dung Thâm hiểu rất rõ sự gian khổ của con đường này! Anh cũng hiểu rõ hoàn cảnh của cậu: có một người mẹ mong cậu nhanh chóng kết hôn, cậu sợ hãi người nhà biết người cậu yêu là một nam nhân, và cậu lại còn giống như một người phụ nữ bị người nam nhân đó ôm lấy… Nếu như người nhà cậu biết được, chắc chắn sẽ… khinh rẻ cậu, cảm thấy cậu thật ghê tởm chăng? Dung Thâm cắt đứt quan hệ với gia đình, nhất định là do hoàn cảnh lúc đó quá bắt buộc nên mới phải làm vậy chăng ? Nếu không thì một người sao có thể đành lòng cắt đứt một cách gọn gàng sạch sẽ như thế với người đã có công ơn sinh thành, dưỡng dục bản thân bấy nhiêu năm thế chứ? Những chuyện cay đắng như vầy anh đều đã trải qua, nên anh biết được sự đau khổ và vũng vầy khi đối mặt với những việc đó, anh không muốn Ánh Lý gặp phải những chuyện y như vậy.

Nên anh mới nói lời chia tay? Vậy nên mới muốn muốn Ánh Lý kết hôn? Bởi vì, chỉ cần cậu cũng giống như những người khác, được cái vỏ bọc “bình thường” bao lấy, thì cậu sẽ không cần phải hứng chịu những cay đắng mà anh đã nếm phải. Khi đối mặt với bạn bè không cần phải lo này lo nọ để họ không phải cảm thấy không thoải mái, nhưng lại khiến bản thân đau lòng, uất ức; không phải khiến người nhà bị tổn thương, từ bỏ, không phải… nói chung là không cần phải đối mặt với những chuyện khiến cậu và mọi người đau lòng…

Mặt khác, có lẽ Dung Thâm cũng thấy rất sợ hãi lo lắng? Ở khoảng giữa thời gian sau khi Bội Liêm qua đời và trước khi cậu với anh bên nhau, Dung Thâm đã phải một mình cô độc quá lâu rồi. Anh sợ, sợ một ngày nào đó nếu như cả hai chia tay, Dung Thâm không thể nào trở lại vẻ điềm nhiên như trước kia nữa? Vậy nên anh nói, bây giờ chia tay là tốt hơn cả… bây giờ là tốt nhất.

Nhưng rốt cuộc Dung Thâm xem cậu là gì? Cậu là Đặng Ánh Lý, cuộc đời cậu sẽ do chính cậu đối mặt, có rắc rối thì cậu sẽ tự giải quyết, tuy rằng anh rất thương rất chiều cậu, nhưng anh không có quyền tự cho là đúng để rồi buồn phiền, giải quyết hay quyết định điều gì đó thay cậu.

Cậu là Đặng Ánh Lý, con đường của cậu cậu sẽ tự thân nỗ lực đi tiếp!

Một tháng nay bỗng dưng Ánh Lý trầm hẳn đi, những lần về nhà đều ít nói hẳn, thường  xuyên trầm mặc ngây đơ ra không biết là đang nghĩ gì, hoàn toàn ngược với dáng vẻ tươi cười rạng rỡ sảng khoái yêu đời trước kia, người nhà đoán cậu hẳn đã gặp vấn đề nào đó, đều an ủi cậu vài câu.

Ánh Lý chỉ cười không nói, trong lòng nghĩ nếu như mọi người mà biết con trai, em trai, anh trai của mọi người…trong lòng đang nhớ đến một người nam nhân, mọi người vẫn quan tâm an ủi cậu đừng nghĩ ngợi nhiều không?

Người chị đã gả đi nhưng vẫn thường ghé về thăm nhà đã nói với Ánh Lý một số điều khiến cậu suy nghĩ mãi…

“ Rốt cuộc là em đang mơ hồ về điều gì? Sao em lại nghĩ ngợi vẩn vơ nhiều như thế? Thói quen này của em đúng là tai hại mà. Chị tuy không biết em đang suy nghĩ điều gì, nhưng đại khái là đang nghĩ đến một số chuyện của bây giờ và tương lai đúng không? Vậy thì chị nói em biết, ai có thể đảm bảo tương lai sau này như thế nào chứ? Vì những chuyện chưa biết trong tương lai mà suy nghĩ lung tung khiến cản trở bước chân hiện tại của chính mình, không phải là một chuyện rất buồn cười sao?!!”

Ánh Lý ở trong căn phòng trọ nhỏ của cậu nghĩ về những lời chị nói, suy nghĩ rất lâu rất lâu…

Đúng rồi! Sao cậu lại đi nghĩ một đống chuyện như thế chứ? Sao Dung Thâm lại đi lo nghĩ nhiều quá làm gì? Lo nghĩ cái gì mà sau này hai người có khả năng chia tay, những vấn đề sẽ gặp phải, ánh mắt người đời chứ? Yêu, không phải đơn giản là yêu thôi sao? Sự băn khoăn nảy sinh do những cô gái cậu theo đuổi cự tuyệt cậu, bây giờ lại một lần nữa quay lại…

Yêu, không phải là đơn giản là yêu thôi sao? Sao lại để tâm nhiều như thế? Bỗng dưng Ánh Lý cảm thấy giận dữ.

Giận bản thân sao lại để Dung Thâm nghĩ ngợi nhiều đến thế, khiến anh lo âu cho cuộc đời cậu?Trước kia Ánh Lý không đủ kiên cường, vọng tưởng có thể ở giữa người nhà và Dung Thâm, tìm được một điểm cân bằng, khiến cậu có thể khéo léo không phải đối mặt với chuyện gì cả, người nhà không ép buộc cậu quen bạn gái kết hôn, Dung Thâm mãi mãi yêu thương cậu chiều cậu…

Kết quả là từ đầu chí cuối, cậu chính là người ích kỷ nhất.

Dung Thâm cũng chả tốt hơn bao nhiêu, anh hoàn toàn không có dũng khí. Không có dũng khí chờ đợi Ánh Lý tỉnh ngộ ra và cùng anh đi tiếp, không có dũng khí cùng cậu chịu sự đau khổ, không có dũng khí đối mặt với thời khắc Ánh Lý có thể rời bỏ anh mà đi, cho nên mới nhanh chân lẹ tay đòi chia tay với cậu.

Cứ theo thế suy nghĩ, bỗng nhiên Ánh Lý muốn phát điên lên được.

Rất chi rất chi giận dữ, khích động muốn đập cho người nào đó một trận

Nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, 10 giờ… Rất tốt, vừa đúng lúc Dung Thâm sắp sửa đóng cửa, cậu đến vừa đúng! Khi xông ra cửa, vừa hay đi ngang qua một người hàng xóm, anh ta hỏi cậu tối thế còn đi đâu nữa. Ánh Lý khí thế hùng hồn quay qua nói:

_ Đi bàn chuyện chia tay!

Người hàng xóm bị khí thế của cậu dọa sợ, cứ ở sau hét khuyên cậu bình tĩnh đừng quá kích động, sợ cậu ngày mai sẽ lên chuyên mục tin tức xã hội của báo…

Ánh Lý đầu cũng không ngoảnh lại, trong lòng giờ đây chỉ có Lục Dung Thâm.

(Hết chương 9)

P/s: *ngó lên, rùi ngó xuống* * kích động*
Mọi ngừ có phải vừa đọc xong chương 9 phần 2, đúng ko? đúng ko? Thật ko?Thiệt hok? Gật đầu đi, nha. TT^TT

Hức, thật sự ngay chính mèo cũng ko tin nổi vào mắt mèo, mèo đã dịch cái part này chỉ trong nửa buổi. Nửa buổi. Ngồi vào com-chan và cứ thế mà gõ, rùi post lên ‘__’

Hura, chỉ còn 1 chương nữa thui, hức, rốt cuộc cũng sắp xong rùi Photobucket

12 thoughts on “Góc khuất – chương 9 phần 2

  1. Tớ sốc, sốc thật ý >”” còn một chương thôi mà :”> vậy là sắp kết thúc rồi :”> câu chuyện thật sự ngọt ngào, vậy là sắp kết thúc rồi. Yêu giọng dịch của bạn, bạn sắp dịch tiếp truyện gì thế 8->

    Thanks

    P/s: Dạ Vũ người miền Bắc hay Nam vậy? :”>

    • ặc, mình tphcm chính gốc ó o.O
      truyện kế típ à, là “Khi cà chớn gặp cà chua’ XD

  2. *dụi dụi mắt* GK chương 9 phần 2???? o__O

    Thật ko dám tin vào mắt mình, huraaa~ *nhảy loi choi*

    Hức, sóng gió đã đến rồi T___T. Cơ mà tớ đọc khúc cuối cứ cười suốt thôi, thật sự là Ánh Lý rất rất dễ thương :x :x :x. Thật là, có ai đi nói chuyện chia tay mà khí thế hùng hồn như thế chứ, giống như đang đi ra trận đánh quân địch vậy ^ ^.

    Mong hai người ngồi lại giải quyết ổn thoả mọi chuyện và coi như câu chia tay đó chưa từng nói ^ ^

    thật buồn là khi nó chỉ còn 1 chương T___T, vậy là ko còn được gặp 1 Ánh Lý tuy đã hơn 30 nhưng vẫn rất rất dễ thương, 1 Dung Thâm “ngoài lạnh trong ấm” TT^TT

    Cám ơn bạn đã dịch 1 fic hay như vậy *ôm ôm*, sẽ chờ (các) fic mới bạn dịch ^ ^

  3. trùi ui, dụi dụi hai con mắt một cách kịch liệt, đúng thiet là chương chín phần hai rùi, trùi ui, mong chờ lâu quá rùi, thiệt tình là không thể tin nổi vào mắt mình nữa rùi, trùi ui, hic hic

  4. hix! chờ mãi hum nay lên thi` thấy đã coá chap mới
    mừng hùi hụi mà cũng tiếc hùi hụi lun vì fic sắp hít rui`
    nhưng hok seo vì nghe bạn Mèo iu quý thông bào sẽ dịch típ 2 fic mới nữa thì sự thăng hoa tăng lên gấp đôi, mà còn là fic cổ trang nữa chứ
    ha’ ha’ ha’ đúng thể loại tui thcks
    cố lên mèo

    • fic cổ trang thì phải để sau lận,còn cái fic dịch sau khi GK hết là hiện đại, bối cảnh là trg đại học :)

      • học đường hay cổ trang đều OK hít
        tóm lại là thể loại SA hay Yaoi đều đã ngấm rùi. choa nên vì thía mà kết thúc của góc khuất tuy coá hơi bùn nhưng cũng zui hok kém
        cố lên mèo oy
        mau mau chữa bệnh lười kinh niên đi nhá
        cứ típ tục thía này thj` cái bệnh đấy hok chỉ hành tác giả mà còn hành cả những ng` như chúng e ấy hix

  5. Trước coi trên WS ko coi comment giờ qua này đọc lại thấy có bạn bảo cuộc gọi gì gì đó của 2 người . Là sao vậy pạn Vũ ? T^T

    Hay quá mà lại sắp hết rồi ~ Cứ mong nó dài ra chút nữa * thở dài *

  6. Pingback: Góc khuất « An Duyệt cốc

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s